Khi ánh sáng của bình minh bắt đầu len lỏi qua những khe hở của tòa nhà cũ, Tuấn đã thức dậy từ sớm, lặng lẽ ngồi bên đống lửa đã nguội lạnh. Những người trong nhóm vẫn còn say giấc, nhưng anh biết họ không thể lơ là. Cảnh giác luôn phải được đặt lên hàng đầu trong thế giới này.
Tuấn quyết định ra ngoài một lát, hít thở không khí trong lành, mặc dù nó mang theo chút gì đó nặng nề. Anh cần có thời gian để suy nghĩ về kế hoạch sắp tới. Cần phải tìm một nơi an toàn hơn cho nhóm, một căn cứ mà họ có thể gọi là nhà. Nhưng để làm được điều đó, họ cần vật tư, và điều đó không hề dễ dàng.
“Có lẽ chúng ta nên tìm kiếm các cửa hàng gần đây,” Hùng đến bên cạnh, giọng khẽ khàng nhưng đầy quyết tâm. “Nếu có thể tìm được thực phẩm và dụng cụ, chúng ta sẽ có thêm thời gian.”
“Đúng,” Tuấn gật đầu, “Nhưng phải cẩn thận. Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi ở đó.”
Quốc và Linh cũng thức dậy, nghe thấy cuộc trò chuyện. Quốc thêm vào: “Tôi có cảm giác rằng Tâm sẽ không từ bỏ dễ dàng. Nếu cô ta quay lại, chúng ta cần phải chuẩn bị.”
“Chúng ta sẽ phải tìm một chỗ an toàn để xây dựng căn cứ,” Tuấn nhấn mạnh. “Không chỉ là chỗ ở, mà còn là nơi có thể bảo vệ những người yếu đuối. Tôi không muốn thấy ai trong nhóm này phải chịu đựng thêm nữa.”
Cả nhóm quyết định chia thành hai đội. Tuấn dẫn một nhóm đi tìm kiếm vật tư, trong khi Hùng và Quốc ở lại canh chừng. Họ chuẩn bị vũ khí, kiểm tra lại các dụng cụ cần thiết trước khi rời khỏi tòa nhà.
“Cẩn thận nhé,” Linh dặn dò, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng. “Nếu có gì bất thường, hãy lập tức quay về.”
“Chúng ta sẽ an toàn,” Tuấn trấn an cô, nhưng trong lòng anh cũng không thể không lo lắng. Họ rời khỏi tòa nhà, bước vào thế giới bên ngoài đầy rẫy nguy hiểm.
Đường phố vắng vẻ, những tòa nhà cũ kỹ đứng im lìm như những người khổng lồ đã mất sức sống. Mọi thứ xung quanh đều mang màu xám xịt, như một bức tranh tàn bạo của cuộc sống. Tuấn dẫn nhóm qua những con hẻm nhỏ, tìm kiếm các cửa hàng còn sót lại. Họ cần thực phẩm, nước, và một số vật dụng có thể giúp họ xây dựng căn cứ.
Sau một hồi tìm kiếm, họ phát hiện một cửa hàng tạp hóa nhỏ, cửa vẫn còn nguyên vẹn. Tuấn hít một hơi thật sâu, cảm giác hồi hộp lẫn hồi hộp trào dâng. “Chúng ta vào trong,” anh ra lệnh.
Bên trong, không khí ẩm ướt và nặng nề, ánh sáng yếu ớt từ những khe hở. Cả nhóm di chuyển chậm rãi, đôi mắt không ngừng quét quanh để phát hiện bất kỳ dấu hiệu của kẻ thù.
“Đây rồi, thực phẩm!” Linh kêu lên, chỉ về phía một kệ hàng chứa đầy đồ hộp. Mọi người nhanh chóng tiến lại gần, nhưng Tuấn lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Chờ đã,” anh nói, giọng điệu cẩn trọng. “Hãy kiểm tra xem có gì bất thường không.”
Họ bắt đầu lục tìm, nhưng không có dấu hiệu gì cho thấy có người ở đây. Những hộp đồ ăn vẫn còn nguyên vẹn, nhưng cảm giác lo lắng vẫn không rời khỏi Tuấn.
“Có vẻ như không có ai ở đây,” Hùng thở phào. “Chúng ta có thể lấy một số thực phẩm và đi.”
“Nhưng đừng quên, chúng ta vẫn phải cẩn thận,” Tuấn nhắc nhở. “Nếu có ai chúng ta cho bạn thực phẩm, bạn phải hứa không nói cho ai biết về chúng tôi.”
“Được, tôi hứa,” hắn nói, và trong mắt Tuấn, ánh sáng hy vọng lóe lên.
Họ đồng ý chia sẻ một ít thực phẩm với người đàn ông, và trong khoảnh khắc đó, Tuấn cảm thấy một phần của nhân tính vẫn còn hiện hữu. Nhưng đồng thời, nỗi lo lắng về việc Tâm có thể đang bảo vệ những người này.”
Khi ánh đèn trong tòa nhà đã tắt, Tuấn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Anh biết rằng họ vẫn còn nhiều thử thách phía trước, và sự đối đầu với Tâm chỉ là một phần trong cuộc chiến dài hơi này. Nhưng anh cũng hiểu rằng họ cần phải giữ vững niềm tin vào nhau, nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.
Cảm giác hồi hộp chờ đợi điều gì đó xấu xa đang đến, Tuấn nhắm mắt lại, lòng đầy quyết tâm và kiên định. Họ sẽ không từ bỏ, và anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người trong nhóm.
💬 Bình luận chương