Chu Kỳ An đã sớm được cấp trên huấn luyện trở thành một thiên tài trong nghệ thuật ngôn từ, suốt cả quá trình đều dùng vẻ mặt đau đớn để chất vấn.
Sợi tóc bên tai của mẹ Chu ngừng vặn vẹo.
Chu Kỳ An hào phóng vung tay: "Không sao, con không trách mẹ."
"..."
Lần diễn xuất này thuận lợi hơn Chu Kỳ An tưởng tượng.
Thực ra y không chắc liệu sau khi đến văn phòng, người chơi đã chết có ngay lập tức ra tay với mình hay không. Nếu không thành công, y chỉ còn cách cố gắng thuyết phục mẹ mình tổ chức hôn lễ ngay tại chỗ, mời NPC tham dự, rồi dùng lý do đòi tiền mừng để chọc giận nhân viên an ninh, buộc họ ra tay.
Quá trình này có nguy cơ cao hơn rất nhiều, ai mà biết liệu mẹ y trong trạng thái sát thủ có thể giao tiếp được hay không.
Y đưa tay giúp người phụ nữ chỉnh lại sợi tóc bên tai, con rắn nhỏ e sợ ánh sáng của thánh khí nên không lập tức cắn.
Chu Kỳ An nhìn vào đôi mắt vừa quen thuộc vừa cực kỳ xa lạ đó, im lặng một lúc: "Con không trách mẹ."
Chỉ là lần này, không còn cái kiểu trêu đùa như trước.
Thậm chí đến bây giờ, Chu Kỳ An vẫn có thể cảm nhận được mẹ mình đuổi giết mang theo kiềm chế trong đó.
Trong con ngươi dựng đứng đáng sợ của mẹ Chu lóe lên một tia mâu thuẫn và áp lực.
Cảm xúc phức tạp ấy thoáng qua rồi biến mất, bà nhìn con trai mình với ánh mắt cuối cùng cũng dịu dàng hơn một chút: "Con hãy làm quen với vị hôn thê trước, mẹ đi giết người đây."
"..." Chu Kỳ An bị nhét cái nồi cơm điện vào lòng: "Trước tiên mẹ hãy thi chứng chỉ."
Y thuận theo ý bà mà nói: "Vào phòng thi, có khi mẹ có thể hoàn thành luôn vai diễn giết người."
Dĩ nhiên, khả năng này gần như bằng không.
Những người chơi thi trước chắc chắn đã vào một cảnh kiểm tra riêng biệt.
Mẹ Chu chưa thi đậu chứng chỉ, nên không biết còn có quy định phong tỏa phòng thi.
Bà không nói có thi hay không, mà trực tiếp rời đi qua cửa sổ.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, văn phòng sạch sẽ của Vua Kịch đã bị bao phủ bởi máu tanh, xương trắng tươi mới, da rắn đáng sợ.
Ngồi lại một mình, Chu Kỳ An mơ hồ nhận thấy trong khung tranh trên tường, gương mặt không có ngũ quan dường như hiện lên một tia giận dữ.
Ôm thánh khí ngồi lắc lư trên ghế xoay, Chu Kỳ An nhìn chằm chằm vào bức tranh.
"Giận rồi sao?"
"Nếu giận rồi thì nháy mắt một cái."
Khuôn mặt không có ngũ quan đương nhiên không thể nháy mắt.
Chu Kỳ An tươi cười: "Vậy là không giận rồi."
Trên bức tường phía sau, hàng trăm khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay đột nhiên đồng loạt nháy mắt, cảnh tượng vô cùng kinh hãi và quái dị.
Đây không chỉ là giận, mà là tức đến chết.
Nụ cười của Chu Kỳ An đông cứng lại.
Tức đến chết là đúng rồi, Vua Kịch thích dùng quy tắc ngầm với diễn viên, quái vật thì không có d*c v*ng, nói cách khác, diễn viên chết dưới tay Vua Kịch giống như cỏ dại mọc lại sau mỗi vụ mùa. Vì y đã nổi bật tiếp theo Vua kịch chắc chắn sẽ nhắm vào y.
Tức giận nhiều một chút, sau này sẽ giúp mình duy trì sức khỏe tinh thần.
·
Cổ Thành.
Trên một con đường nhỏ hoang vu hẻo lánh, không có mấy cây cối ven đường, chàng sinh viên đi theo Thẩm Tri Ngật hoạt động giống như chim sợ cành cong.
Phía sau họ là mê cung được tạo thành từ vô số con đường phức tạp.
Chàng sinh viên vừa mới đi ra từ đó, quy mô của toàn bộ mê cung vượt xa sức tưởng tượng, dường như còn có ảo giác nó lớn hơn cả Cổ Thành. Trong suốt quá trình, thần kinh của cậu luôn căng thẳng máy móc đi theo Thẩm Tri Ngật trong những con đường lắt léo.
Ngoài tiếng bước chân yên lặng không có bất kỳ nguy hiểm nào bùng phát.
Điều này ngược lại khiến cậu càng căng thẳng hơn.
Khi một con chim bay qua bầu trời, chàng sinh viên lập tức căng người lên.
Thẩm Tri Ngật nhìn cậu, thấy bộ dạng giật mình sợ hãi này thì nhíu mày.
Anh không thích người có cảm giác bất hòa rõ ràng như thế này, nếu không phải nể mặt Chu Kỳ An, kẻ kéo chân như vậy sớm đã bị bỏ lại trên đường.
"Không có quỷ." Thẩm Tri Ngật lạnh lùng nói.
Theo cốt truyện, người chơi thường chỉ phải đối mặt với nguy cơ từ kẻ sát nhân.
Anh không nói dứt khoát, vì đoán rằng Chu Kỳ An muốn quay lại "tìm chết", diễn một màn "đặt mình vào chỗ chết rồi hồi sinh".
Tìm khách hàng bản thân không nguy hiểm cao, trò chơi chỉ tìm cách kéo dài thời gian của người chơi. Nếu trong thời gian quy định, cốt truyện không có tiến triển gì, họ rất dễ bỏ lỡ cơ hội kích hoạt vở kịch thứ tư.
Chàng sinh viên vừa định nói gì đó thì đột nhiên kinh ngạc nhìn về phía ven đường: "Chúng ta dường như đã đi qua chỗ này rồi."
Trên đường đi chỉ có bốn, năm cái cây, cậu nhớ rõ từng cái một.
Nhìn vào hình dạng tán cây, nơi này rõ ràng là đã từng đi qua.
Con ngươi của Thẩm Tri Ngật dường như bẩm sinh đã mờ đục, chỉ khi nhìn kỹ mới thấy được sắc bén lấp lóe bên trong.
Anh đang phân tách các điểm bất thường trong không gian bằng mắt thường, phá giải hiện tượng đi lòng vòng.
"Tiếp theo sẽ còn có những trò như giải mã, ảo cảnh."
Chàng sinh viên thấy anh lắm rõ như lòng bàn tay thì kinh ngạc, rồi lần thứ hai thì đã không còn cảm giác kinh ngạc để biểu lộ nữa: "Anh không có bóng!"
Thẩm Tri Ngật thờ ơ gật đầu.
Cái bóng miễn nhiễm với ảnh hưởng của hiện tượng đi lòng vòng cấp thấp, để tiết kiệm thời gian, nó đã được cử đi làm nhiệm vụ giải mã.
Thời gian cứ thế trôi qua, chàng sinh viên duy trì sự im lặng như con chim cút, khi đi cùng Chu Kỳ An chủ yếu phải đối mặt với áp lực từ phó bản, còn khi đi với Thẩm Tri Ngật thì áp lực nhiều hơn lại đến từ chính anh.
Suốt chặng đường, hai người chỉ trao đổi vài lần.
Vì vậy, cậu càng không hiểu tại sao Thẩm Tri Ngật lại chọn đến địa điểm trên tờ hóa đơn mua sắm mà mình đã chọn trước để thu hồi."
Cậu lấy ra khoản tiền bồi thường do nhân viên an ninh cung cấp, với giá trị cao hơn hẳn so với giá bán của nồi cơm điện.
Nhưng ai ngờ khách hàng lại nhìn vào túi tiền của cậu với ánh mắt tham lam.
Toàn bộ diễn viên trong Cổ Thành đều nhiều hơn cầu, những diễn viên phụ sống trong cảnh túng thiếu.
Lòng bàn tay chàng sinh viên đổ mồ hôi, có một cảm giác không lành.
Nhớ lại suốt hành trình không gặp nguy hiểm gì, chỉ toàn những tình huống kéo dài thời gian, cuối cùng cậu hiểu ra rằng bất kể phương pháp nào cũng sẽ bị khách hàng gây khó dễ.
Lẽ ra cậu không nên tốn công nói chuyện.
Nếu là anh Chu, chắc chắn anh ấy đã đi vào phòng bế cái nồi cơm điện lên rồi chạy.
Ngay khi cậu đang cân nhắc có nên ném tiền và bế đồ chạy không, chàng sinh viên đột nhiên nhận ra đế giày của mình như bị dính vào sàn nhà, không, không giống, đế giày thực sự bị dính chặt.
Khách hàng ở phía trước cười.
Nụ cười kéo dài khiến gương mặt nứt ra một khe hở.
Khách hàng cẩn thận xé một mảng da mỏng dính máu nhầy nhụa: "Vừa dán xong đấy."
Chăm sóc da quá đắt đỏ, vẫn là sử dụng bất kỳ phương tiện giao thông nào.】
Chu Kỳ An: "Tôi không có thời thơ ấu, vậy trò chơi này là gì?"
Y thậm chí còn nhìn về phía Bertram, nước ngoài có không? Trong nước và ngoài nước có chơi giống nhau không?
Mọi người thực ra đều biết về trò chơi này, nhưng đều giả vờ không hiểu, muốn xem trò chơi có giải thích bổ sung không.
Sự thật chứng minh, họ đã nghĩ quá nhiều.
【Điểm đến của trò chơi "Người Gỗ Đứng Im" này là Cổ Thành.】
【Hãy đến nơi trước khi trời sáng.】
【Ngày mai tại Cổ Thành sẽ có một vở kịch lớn diễn ra, đừng bỏ lỡ ngày đầu tiên làm việc chính thức với tư cách là một diễn viên, hãy đến sớm nhất có thể.】
【Một câu dành tặng cho tất cả các diễn viên –】
【Ngủ cái con khỉ, dậy quẩy đi!】
Vừa mới chế giễu Vua kịch tăng ca xong, Chu Kỳ An: "..."
Quay phim đêm trên đường, đi bộ đến thành cổ, sau khi trời sáng còn phải tham gia diễn xuất, hợp lại chẳng phải là quay liên tục không nghỉ sao?
Chế độ làm việc 24 giờ.
Nhận ra điều này, Chu Kỳ An lập tức chìm sâu vào bóng tối, miệng liên tục lẩm bẩm cái gì đó, ánh sáng trên đầu cũng không thể chiếu vào.
"Kỳ An, bình tĩnh lại đi."
Thẩm Tri Ngật đã tấn công khách hàng không do dự vào buổi chiều, đang bình tĩnh khuyên bảo.
Mái tóc của mẹ Chu lặng lẽ cuộn lại, bóng rắn trong lọn tóc càng trở nên đậm nét, tất cả người chơi không khỏi rùng mình.
Chu Kỳ An theo bản năng quay đầu nhìn về phía những lọn tóc dần mất kiểm soát.
Mẹ Chu vuốt tóc, nhẹ nhàng lặp lại: "Ngủ cái con khỉ... nó đang chửi ai vậy?"
Chu Kỳ An: "...Mẹ, mẹ cũng bình tĩnh lại đi."
💬 Bình luận chương