Bùi Diệu đang họp giữa chừng thì nhận được điện thoại của dì giúp việc ở nhà.
Lúc anh mở họp, cả điện thoại công việc và điện thoại riêng tư đều tắt âm, duy chỉ có số của Dư An và dì giúp việc ở nhà là được làm ẩm cổ họng, "Khỏe hơn nhiều rồi."
Bùi Diệu bước qua sờ trán Dư An, "Đo thân nhiệt lại đi, thuốc bác sĩ kê uống mấy cử?"
"Hai cử, uống sau ăn." Dư An hơi đói, "Ăn bánh kem được không?"
"Dì nấu chút cháo đậu đỏ, ăn cháo trước." Bùi Diệu đưa nhiệt kế cho Dư An sau đó bước vào bếp, "Bánh kem là của em, không ai giành đâu."
Dư An ngồi trước bàn, ngửi mùi cháo nóng hổi đã thấy thèm, thân nhiệt cũng bình thường nhưng Bùi Diệu vẫn bắt cậu uống thêm một cử thuốc sau khi ăn xong.
Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống hai người trông như một tấm voan mỏng mềm mại.
Dư An ăn từng ngụm cháo nhỏ, hàng mi che đi những nỗi lòng phức tạp.
Đột nhiên Bùi Diệu hỏi: "Muốn nói gì à?"
Dư An thẫn thờ, ngước mắt nhìn sang, không ngờ anh lại hiểu cậu như thế.
"Lo lắng cho tuyến thể à?" Dung mạo Bùi Diệu sắc bén, đôi mắt đen thâm trầm, "Chuyện này không nóng vội được."
"Em biết." Những ngón tay đang cầm thìa của Dư An siết chặt lại, "Không phải em muốn nói chuyện này."
Bùi Diệu húp xong ngụm cháo cuối cùng, lau miệng, nhìn vào Dư An, yên lặng lắng nghe.
Dư An hơi do dự, mím mím môi, cụp mắt xuống, "Em muốn bàn với anh về việc hoãn lại hôn lễ."
Bùi Diệu: "Anh muốn nghe lý do."
"Tuyến thể của em không thể hồi phục trong thời gian ngắn được, em muốn trở về ban nhạc, bắt buộc phải vượt qua buổi kiểm tra tuyển chọn người chơi chính." Giọng Dư An rất nhẹ, mang chút âm mũi, "Em sẽ tập trung hoàn toàn vào việc luyện tập, không còn tí tinh lực dư thừa nào để chuẩn bị cho đám cưới cả."
Bùi Diệu nói: "Một mình anh lo hết được."
"Nhưng hôn lễ là chuyện của hai chúng ta mà." Dư An nhìn vào mắt Bùi Diệu, "Em không muốn mình chỉ tham gia như một khách mời, việc này không công bằng với anh tí nào."
"Hơn nữa..." Trong mắt cậu có chút cay đắng, "Em muốn dùng một cơ thể khỏe mạnh để góp nhặt những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của cuộc đời mình, nếu không thể, ít nhất hãy đợi em lấy lại sự nghiệp của mình đã."
Omega lạnh lùng và cứng cỏi như một gốc tre xanh, chịu đựng mọi đau khổ mà tai nạn này gây ra, khi cơ thể dần hồi phục lại, cậu cũng dần bộc lộ sự bướng bỉnh và kiêu ngạo bị phủ bụi bấy lâu nay.
"Em đã chuẩn bị tâm lý cho trường hợp tuyến thể của mình chỉ hồi phục được đến đây." Sống lưng Dư An thẳng tắp, bộ đồ rộng thùng thình ở nhà che mất vóc dáng thon thả của cậu, "Em không thể phụ thuộc vào anh, Bùi Diệu, em sẽ không từ bỏ âm nhạc."
"Em mong anh có thể hiểu cho em, cũng mong sẽ có được sự ủng hộ của anh."
Bùi Diệu nhìn thấy sự kiên định trỗi dậy trong mắt Omega, một lúc sau mới chậm rãi đáp: "Được."
"Hôn lễ lúc nào cũng có thể chuẩn bị, không gấp gáp, em cứ làm chuyện mình muốn làm trước đi."
Dư An mỉm cười, cơ thể căng cứng đã thả lỏng thấy rõ, "Cảm ơn anh."
Sau khi Bùi Diệu thấu hiểu suy nghĩ của Dư An, hiển nhiên cũng nhẹ nhõm hơn chút, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, "Anh cứ tưởng em sẽ buồn mãi vì chuyện tuyến thể."
"Em sẽ buồn, nhưng không buồn mãi đâu." Lúc Dư An cười lên, giữa hàng mày và đôi mắt đã tiêu tan bớt sự lạnh lùng, "Nếu như chính bản thân em cũng không quyết tâm, thì chẳng ai giúp em mạnh mẽ lên được, anh đã nói với em rồi mà."
Bùi Diệu khựng lại, nhìn vợ mình không rời mắt.
"Kết quả tệ nhất không còn gì khác ngoài việc tuyến thể bị hoại tử hoàn toàn, em sẽ mãi mất đi pheromone." Dư An nói: "Em chấp nhận, cũng đã nghĩ thông rồi, giờ vẫn đang phục hồi, ít nhất em vẫn có thể chạm vào piano, đối với em đây không phải là chuyện tồi tệ nhất."
Ngón tay Bùi Diệu cuộn lại, hầu kết cũng chuyển động theo.
Anh đứng dậy bước đến bên người Dư An, nâng cằm Omega lên, hôn hôn khóe miệng cậu, "Anh chỉ có một điều kiện, tất cả đều phải đặt sức khỏe lên hàng đầu, vì luyện đàn mà mỗi bữa cơm chỉ ăn mấy miếng, chuyện này không được xảy ra nữa."
"Vâng." Dư An cười tươi hơn, đón lấy nụ hôn của Alpha.
💬 Bình luận chương