Sau khi Dư An trở về ban nhạc thì tâm tình tốt lên thấy rõ, chút âu sầu đọng giữa hàng lông mày từ vụ tai nạn xe hơi nay đã bị ý cười thổi bay đi hết, giọng điệu lúc trò chuyện cũng hân hoan hơn nhiều, trước mặt Bùi Diệu lại càng tùy ý hơn, ngay cả dì giúp việc cũng nhận ra Dư An đã hoạt bát hơn rất nhiều.
Chỉ là thông qua khảo hạch thôi, Dư An cũng không trở về ban nhạc ngay, kì ph*t t*nh của cậu sắp đến, các chỉ số trong cơ thể không có cách nào chống đỡ được việc cậu tiến hành huấn luyện với cường độ cao.
Đây cũng là kì ph*t t*nh đầu tiên sau khi cậu bị tai nạn, theo ý của bác sĩ thì cần phải chú trọng, hơn nữa cơ thể của cậu cũng đã có thể hoàn toàn tiếp nhận không làm."
Lời này khiến con tim Dư An loạn nhịp, vừa thấp thỏm vừa xấu hổ.
Cậu vốn rất chán ghét kì ph*t t*nh, trước đây đều là kiên nhẫn chấp nhận chịu dày vò, nhốt mình trong phòng, bất chấp các phản ứng sinh lý xa lạ khiến cậu đau đớn, cuộn tròn trên giường, làn da nhạy cảm đến mức chỉ cần ma sát nhẹ trên khăn trải giường cũng thấy đau rát, ở nguồn suối là một mớ hỗn độn, phía trước lại nửa mềm nửa cứng.
Thể chất của Omega đặc biệt, nếu không chạm vào đúng nguồn suối hoặc không được Alpha vậy thì hôn ước cũng sẽ bị giải trừ, sẽ chẳng có Alpha nào cưới một Omega không thể sinh con về, huống hồ còn là liên hôn thương nghiệp.
Lần này vì đã có chồng, lần đầu tiên Dư An hơi mong chờ kì ph*t t*nh đến, có Alpha bên cạnh, cũng không cần phải lo lắng giống trước đây nữa, nghĩ lại mà sợ.
Cậu viết một tờ đơn xin nghỉ phép gửi đến ban nhạc, cũng giống như năm ngoái, có được 10 ngày nghỉ.
Hai ngày này, pheromone của Alpha và Omega đều nồng đậm hơn, ở mức độ chỉ cần ở cùng một mái hiên cũng khiến hai người không kiềm chế được mà thân mật với nhau.
Hôn nhau là chuyện quá thường xuyên, trước khi đến kì ph*t t*nh và kì mẫn cảm, pheromone trong nước bọt có thể mang đến cho đối phương sự ổn định và trấn an.
Họ thường hôn đến mức thở hổn hển, d*c v*ng trào dâng nhưng chẳng ai nhắc đến chuyện l*m t*nh, bác sĩ đã nhắc nhở, tốt nhất là nên đợi đến lúc cơ thể tự bộc phát, lúc này mà làm sẽ khiến Dư An đến kì ph*t t*nh sớm, có hại cho sự hồi phục tuyến thể của cậu.
Bùi Diệu bảo dì giúp việc khoảng thời gian này không cần phải đến, trong căn hộ rộng lớn chỉ có chồng chồng hai người, trước đó còn kiêng dè dì giúp việc, chỉ dám lén lút hôn nhau trong phòng, hiện tại thì chẳng cần kiêng nể gì ai, chỉ cần Omega vừa lại gần, Bùi Diệu sẽ hôn cậu, ngậm lấy cánh môi và đầu lưỡi cậu, cắn đến mức môi lưỡi của Dư An vừa sưng vừa đỏ.
Dư An cảm giác như bản thân mình như một ngọn núi lửa đang bên bờ vực phun trào, có ngọn lửa nóng hừng hực đang tụ lại dưới lòng đất, trên mặt đất đã bị đốt đến mức nóng hầm hập, chỉ là thời khắc then chốt kia cứ mãi chậm chạp không đến.
Lại là một nụ hôn nồng cháy, Dư An ngồi trên đùi Bùi Diệu, đôi mắt lóng lánh, th* d*c, cơ thể đã có phản ứng nhưng cũng chỉ có thể nhịn, trên trán Bùi Diệu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, chẳng tốt hơn cậu là bao.
"Có chuyện này muốn bàn với em." Yết hầu của Bùi Diệu chuyển động, giọng nói khàn khàn, kiềm chế d*c v*ng, pheromone mùi đàn hương ngào ngạt nóng bỏng.
Dư An ừm một tiếng thật nhẹ nhàng, hít hà mùi pheromone của người đàn ông, l**m đôi môi khô khốc, "Anh nói đi."
"Liên quan đến việc mang thai." Bùi Diệu nói.
Dư An ngẩng đầu lên nhìn anh.
"Anh hỏi bác sĩ rồi, tuyến thể của em vẫn chưa ổn định, có hồi phục hoàn toàn được hay không còn phải xem xét kết quả của kì ph*t t*nh lần này." Bùi Diệu bị hương hoa quỳnh quyến rũ đến mức rạo rực cả người, cổ họng khô khốc, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao.
Anh khựng lại vài giây, nhìn chằm chằm vào đôi mắt phủ đầy sương mờ của Dư An.
Họ đều hiểu rõ, nếu muốn thật sự anh muốn để em chọn, trong đống đồ anh mua về hai ngày trước hẳn là không chỉ có bao, mà còn có thuốc nữa."
Với chuyện này, Dư An cảm thấy rất kì lạ, cứ ngỡ Bùi Diệu lại không muốn anh đã cho em quyền lựa chọn, thế thì em muốn nói, " chúng rời đi. Mãi đến lúc lưỡi đao bằng thịt xuyên qua, c*m v**, Dư An ưỡn ngực lên, đầu lưỡi không kịp rút lại, một tiếng r*n r* trong sự kinh ngạc vừa thất thố vừa ph*ng đ*ng thốt ra khỏi miệng cậu. Cảm giác c*ng tr**ng trong bụng khi bị đâm vào khiến cậu vừa bối rối vừa say mê, những ngón tay siết chặt, bám víu vào lưng người đàn ông.
Bùi Diệu nắm lấy cặp đùi đẫy đà đang căng cứng của Dư An, dùng sức cọ xát khớp răng của mình, miệng nhỏ của cậu tựa như có ý thức, càng đâm sâu càng siết chặt lại, vừa nóng ấm vừa ẩm ướt, tiếng nước xì xì vang lên theo động tác đâm vào rút ra của anh, lưỡi đao thịt vừa khít với lối đi trong lỗ nhỏ, đâm vào trong cơ thể của Omega một cách mạnh mẽ.
Dư An chịu không nổi, đẩy eo và bụng của Bùi Diệu ra, suy sụp lắc đầu, "Không... không được đâu, căng quá... sâu quá."
Bùi Diệu giữ lấy tay Dư An không cho phép phản kháng, tiếp tục thúc sâu vào từng chút từng chút một, cho đến lúc xương hông của mình hoàn toàn kề sát vào mông của Dư An, anh mới thở ra một hơi thật dài.
Cả người anh đầy mồ hôi khiến từng thớ bắp thịt rõ ràng trên người phát sáng, bóng loáng một mảng, đường nét khuôn mặt sắc bén, như một con dã thú hung hãn trong bóng tối.
Q/uy đ/ầu khổng lồ đâm nghiến vào tuyến tiền liệt, Dư An sướng đến mức quên đi sự đau đớn ban nãy, khăn trải giường sớm đã ướt nhẹp, dịch lỏng dính nhớp chảy xuống từ nơi g*** h*p của hai người, khiến cho khu vực âm mao của Bùi Diệu ướt thành một mớ hỗn độn.
Họ hôn nhau thật sâu, Alpha trong kì mẫn cảm không chu đáo và săn sóc như ngày thường, một bên trêu đùa đầu lưỡi và n/úm v/ú của Omega, một bên đâm rút mãnh liệt, nước bắn tung tóe khắp nơi, ngoài mùi hương của pheromone, trong không khí còn lẫn thêm một hương vị d*m d*c tanh nồng.
"Ô... a...ưm a... ha"
Dư An không thể khống chế được chính mình, rên lên một cách d*m đ*ng, hai chân bị giơ lên cao, nửa người treo lơ lửng trên không, nơi g*** h*p giữa hai người là điểm tiếp nối duy nhất, cậu như bị đóng đinh vào d/ương v/ật của anh, kh*** c*m tràn ngập như sóng trào hoàn toàn nuốt chửng lấy cậu.
Thịt mông nõn nà nảy lên tựa như từng cơn sóng gợn, bị Alpha nắm bóp trong tay chơi đùa, eo bụng mạnh mẽ chỉ đâm rút bừa mà không hề có chút kỹ xảo nào, mỗi một lần đều thúc đến nơi mà Dư An không chịu đựng nổi, trong tiếng r*n r* còn mang theo tiếng khóc lóc tựa như sắp hỏng mất, chim bé không biết đã bắn bao nhiêu lần giờ đây đã hơi mềm, rỉ ra chất lỏng trong suốt.
Không rõ đã qua bao lâu, Bùi Diệu mạnh mẽ chạy nước rút, đâm vào tuyến tiền liệt của Dư An rồi b*n t*nh. Sau khi bắn xong, một phần lý trí của anh đã trở về, nắm lấy vòng eo thon gọn của cậu, chuyển động nhịp nhàng chậm rãi, t/inh d/ịch tràn ra từ nơi g*** h*p lầy lội của hai người, Dư An vẫn đang run rẩy trong thời kỳ chịu lửa, cổ họng đã khản đặc, nằm trên giường tựa như vũng nước, chỉ có thể mặc người đùa bỡn.
Thời kỳ chịu lửa (refractory period): còn gọi là giai đoạn trơ, là khi cơ thể bị k*ch th*ch nhưng chưa kịp phản ứng.
Dư An bị lật người lại, nằm quỳ bò trên giường, cậu chẳng còn sức để quỳ nữa, bị người đàn ông giữ lấy eo hông, mông vểnh lên cao, eo lưng tạo thành một đường cong mềm dẻo xinh đẹp, n/úm v/ú sưng tấy bị ga giường ma sát, nơi nào của Dư An cũng mẫn cảm, suýt nữa ngất đi.
Ý thức của cậu rối loạn và mê man nhưng vẫn biết Alpha muốn đánh dấu cậu, ngoan ngoãn d*ng ch*n ra khoảng cách rộng nhất, hậu huyệt bị chơi tàn bạo đến mức nong ra một lỗ nho nhỏ, chảy ra t/inh d/ịch của Alpha, màu hồng nhạt nhuốm thêm sắc trắng, khiến người phía sau nhìn đến mức thở gấp, cầm lấy d/ương v/ật c**ng c*ng của mình mạnh mẽ đâm vào làm thêm hiệp nữa.
"!!" Bị xuyên qua lần nữa, Dư An thậm chí đã không thể thốt lên bất kì âm thanh nào, hai tay dùng sức siết chặt khăn trải giường, siết mạnh đến mức các ngón tay trắng bệch.
Bùi Diệu ôm lấy cậu từ phía sau, kéo nửa người của Omega dậy, một tay giữ eo cậu, một tay nắm lấy cánh tay bắt cậu quỳ lên.
Lưỡi đao bằng thịt kia đã thúc vào đến khoang sinh sản nhưng vẫn tiếp tục đâm vào sâu bên trong, Dư An kinh hoảng kêu lên một tiếng, lại suy sụp mà cúi đầu xuống, ánh mắt tan rã, đầu lưỡi thè ra một cách vô thức.
Hương hoa quỳnh và đàn hương nồng đến mức hăng mũi, cả căn phòng đã biến thành một chiếc lồng hấp, vừa bức bách vừa ngột ngạt, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn, sự va chạm x*c th*t mạnh mẽ chẳng khác gì tra tấn, mông của Dư An đã đỏ bừng, d/ương v/ật ma sát một cách mãnh liệt với khoang sinh sản khiến nơi đó nóng hừng hực, mỗi một lần đều đâm đến nơi sâu nhất của Omega, khiến bụng dưới phồng lên một vòng cung nhỏ.
Bùi Diệu cắn chặt răng, pheromone gần như mất kiểm soát, ánh mắt nhuốm đầy sắc đỏ, đã sắp chạm đến đỉnh d*c v*ng.
"Bạch bạch bạch..." Khoang sinh sản của Dư An bị chơi đến mềm rục, cậu chẳng còn cảm nhận được gì khác ngoài sự sung sướng, trở thành thú vật bị d*c v*ng khống chế, làn da bừng bừng sắc đỏ của t*nh d*c, ngay cả từng sợi tóc cũng vương mùi đàn hương.
Bùi Diệu không hề khắc chế h*m m**n b*n t*nh và muốn cắn gì đó của mình, cơ bắp ở eo và bụng săn chắc, sau khi dùng hết sức đâm sâu vào khoang sinh sản thì xuất tinh, đồng thời hàm răng cũng đâm thủng tuyến thể của Omega, pheromone thuộc về Alpha được rót vào một cách điên cuồng.
"Á...aaaa...!" Dư An ngẩng cao đầu, tựa vào vai Bùi Diệu, hét lên một tiếng tựa như đã hỏng mất, vừa đau vừa sướng, nước mắt rơi xuống hai bên thái dương, vì đang thắt nút nên q/uy đ/ầu vẫn kẹt trong khoang sinh sản, gắn kết chặt chẽ kín kẽ, ngăn chặn không cho bất kì một giọt t/inh d/ịch nào chảy ra ngoài.
Trong phòng, hai hơi thở hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ, gắn bó hòa hợp, đọng lại trên tuyến thể của Omega, pheromone của Alpha cũng đã thay đổi, trong gỗ đàn hương thoang thoảng mùi hoa quỳnh thanh nhã.
Một dấu răng khảm sâu vĩnh viễn trên tuyến thể của Omega, là kí hiệu của sự chiếm hữu kéo dài đến hết cuộc đời này.
💬 Bình luận chương