Trong mắt thím Chu tràn ngập sự hưng phấn, "Không được đâu tiểu thư, bên ngoài có người, lúc này không thích hợp để ra ngoài."
Ngu Hồng Đậu cảm thấy tò mò, vội vàng thấp giọng hỏi, "Ai vậy?"
Thím Chu đặt một đống đồ lên trên bàn rồi chỉ lên lầu trên, "Còn có thể là ai nữa, người phụ nữ ở lầu ba đó."
Lúc này Ngu thái thái đã sớm nghe thấy tiếng động nên đi ra ngoài, nghe thím Chu nói thế thì sắc mặt trầm xuống.
Vị Khâu tiểu thư ở lầu ba là vũ nữ nổi tiếng của Bách Lạc Môn, tuy nói là gái hồng lâu, nhưng lại luôn tuân theo quy củ, ra ra vào vào cũng không huênh hoang khoác lác, càng không mang mấy người đàn ông vớ vẩn về nhà, chính vì thế mà hàng xóm với nhau luôn một mắt nhắm một mắt mở (1), cứ thế mà yên ổn sống với nhau.
(1) Một mắt nhắm một mắt mở: Ý là thấy việc cần ngăn cản thì giả vờ như không thấy, nuông chiều, dung túng.
Nhưng nghe giọng điệu này của thím Chu, lẽ nào vị Khâu tiểu thư này lại dẫn người về nhà? Nếu đúng là vậy, vì Hồng Đậu, bất kể thế nào thì cũng không thể ở lại căn nhà này được nữa.
Thím Chu ra vẻ thần bí nói, "Vừa nãy lúc về tôi có gặp một người trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng ở dưới lầu, khá lịch sự, cao ráo đẹp trai, không biết tại sao lại hỏi thăm về Khâu tiểu thư ở lầu ba, đúng lúc tôi đi ngang qua liền chỉ đường cho người đó, càng nhìn càng cảm thấy người này rất quen, sau khi suy nghĩ một lúc, người này không phải là con trai xưởng vải sợi sao, hình như họ Hạ thì phải."
"Con trai xưởng vải sợi?"
"Là Nhị công tử của ông trùm ngành công nghiệp vải sợi Hạ Mạnh Mai đó, lần trước Đại thiếu gia cầm báo về tôi còn xem nữa, nói người này du học ở Đức mới về, mọi thứ từ học vấn đến dáng vẻ đều rất xuất chúng, không biết vì sao vừa về đã cuốn vào việc này..."
Ngu thái thái nghiêm nghị ho lớn một tiếng, lạnh lùng nói, "Thím Chu, thịt bò đang hầm trên bếp, chắc là chín rồi, thím đi xem xem có cần tắt bếp hay không đi, thuận tiện rửa rau luôn."
Thím Chu vội ngậm miệng rồi đi vào trong bếp.
Ngu Hồng Đậu cũng từng nghe nói về tin tức đó, xuất phát từ sự tò mò, rõ ràng cô cảm thấy được ánh mắt sáng rực của mẹ ở sau lưng mà vẫn lặng lẽ mở cửa thò đầu ra bên ngoài nhìn.
Chỉ thấy ngay chỗ cầu thang giữa lầu hai và lầu ba có hai người đang đứng, dưới ánh hoàng hôn mông lung không thấy rõ dáng vẻ của người đàn ông, chỉ đơn giản cảm thấy thân hình anh rất xuất sắc, chợt có một vài câu truyền tới, tiếng nói vừa trầm thấp vừa lạnh lùng, có vẻ vô cùng trẻ tuổi.
Nói được mấy câu, Khâu tiểu thư lắc lư eo nhỏ chậm chạp bước lên bậc thang, lập tức đèn trong hành lang sáng lên. Nhưng ngay lúc này, người đàn ông kia lại cúi đầu đốt thuốc lá, vẫn không để Ngu Hồng Đậu thấy rõ mặt.
Cô lập tức mất hứng, dưới cái nhìn chăm chú của mẹ thì quay vào trong nhà, vừa đi vừa duỗi người nói, "Hầy, ngày mai phải đi học lại rồi, con đi ôn bài đây."
Vào phòng ngủ, cô nằm trước cửa sổ thủy tinh hoa văn nhiều màu của phương Tây, nhàn nhã nhìn xuống dưới, vốn muốn nhìn anh trai, không ngờ lại thấy một chiếc xe đạp, xe đạp dừng trước cửa tiệm may của Bành gia ở lầu một khoảng 5 - 6 phút, được ánh đèn màu cam chiếu rọi, toàn bộ thân xe bằng kim loại chợt sáng lên.
Cô suy nghĩ một chút, dưới lầu cũng không còn vị khách nào nữa, vậy thì chiếc xe đạp hơi cũ này chỉ có thể là của Hạ công tử kia thôi.
Cô quả thực rất kinh ngạc, mấy ngày gần đây bầu không khí cực kỳ không thực tế, ai ai cũng hận không thể viết chữ "Hào phóng" ở trên trán, trong tay chỉ cần có chút tiền thì lập tức môi giới với giới ngôi sao màn bạc, hơi một tí là đi xe ô tô, giống như đi loại xe này sẽ trở thành người giàu có, thực sự là hiếm thấy.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, thấy anh trai còn chưa về liền khom người lôi một chiếc thùng giấy dưới giường ra, lật lại tin tức của mấy tháng trước.
💬 Bình luận chương