Editor: Đinh Hương
Beta: An Dung Ni
Việc này nhất định phải giấu giếm những người khác trong Hạ gia, nếu để Hạ gia phái người đi đón thì tất cả mọi người sẽ biết Hạ gia cũng tham gia vào chuyện này, sau này dù vàng về tay ai đi chăng nữa thì chuyện này vẫn sẽ đem lại rất nhiều rắc rối cho Hạ gia.
Vì thế nên Peter Vương và Ngu Sùng Nghị không nhờ ai giúp đỡ mà chỉ có thể tự mình lên đường.
Sau khi hai người rời đi, Hồng Đậu cảm thấy cực kì mệt mỏi, lúc đi ngang qua hành lang có cửa sổ lớn sát đất, cô dừng bước, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đáng lẽ giờ này trời phải sáng rồi, nhưng nhìn ra xa, ánh sáng cứ nhàn nhạt, bóng cây thưa thớt, tất cả đều mông lung u ám, đêm tối chưa từng dài và lâu đến như vậy, hình như ánh rạng đông vẫn còn rất xa xôi.
Đứng yên hồi lâu, cô giơ tay sờ mặt viên kim cương trước ngực, lúc Hạ Vân Khâm đi cô vốn muốn hỏi anh: "Kim c**ng c*ng rắn hơn vàng, vậy thứ cứng hơn kim cương thì gọi là gì?"
Qua một đêm khó khăn dài dằng dặc, đáp án đã trở nên cực kì rõ ràng, bây giờ điều cô cảm thấy may mắn nhất chính là lúc anh rời đi, cô đã không hề che giấu tình yêu của mình dành cho anh.
Bây giờ cả anh và cô đều đang trong dầu sôi lửa bỏng, điều duy nhất mà cả hai cùng có thể làm chỉ là nâng cao cảnh giác mà thôi, mong là tình yêu dạt dào của cả hai người có thể hóa thành sức mạnh vô hạn, giúp cô và anh cùng sánh vai nhau vượt qua những cửa ải khó khăn của năm tháng.
***
Người ở trước cửa nhà máy bóng đèn Semo đã bỏ chạy từ lâu, trước mắt thì nơi này đã trở thành nơi thu nhận dân chạy nạn tạm thời.
Trong tô giới chung, có hai chỗ không rõ lai lịch khác cũng bị nghi ngờ là nơi giấu vàng: nhà máy thuốc lá Dunby và một tòa nhà do người Pháp khởi công xây dựng, vì luôn bị bỏ trống nên vẫn chưa bố trí phòng ngự, cũng chật ních người dân dắt díu nhau tới.
Ba chỗ này hoặc là từng có lời đồn có ma hoặc tự dưng bị bỏ trống từ 10 năm trở lên, nếu không phải đột nhiên khai chiến sớm hơn dự định thì các anh phải kiểm tra kĩ từng nơi một.
Theo đề nghị của Hạ Vân Khâm thì bây giờ họ không nơi đó bắt buộc phải dừng mọi hoạt động lại, nếu nghi ngờ hai chỗ này giấu vàng thì chúng đã ra tay rồi. Nhưng mãi đến tận lúc khai chiến, dù là trường tiểu học Bồi Anh hay hộp đêm Minh Châu cũng đều chưa từng ngừng làm việc, có thể thấy mấy năm nay, quân địch và Ngũ Như Hải không hề nghi ngờ hai chỗ này."
Ánh mắt Dư Duệ lập tức lóe lên ánh sáng thắng lợi: "Nếu trước kia chúng đã không nghĩ ra thì bây giờ sắp chiến tranh rồi, chắc cũng sẽ không lãng phí nhân sự để về, có thể tìm được chỗ che mưa chắn gió đã không dễ dàng rồi. Muốn đi vào tìm kiếm, trước hết phải dẫn những người dân này ra đã."
Hạ Vân Khâm suy nghĩ một chút: "Nếu chỉ có hơn mười người thì cũng quá khó để dẫn họ sang chỗ khác, khoảng sau nửa đêm, Dư Duệ cầm lương thực cứu tế và thuốc men mà chúng ta đem theo ra cổng trường để phân phát, nhân lúc người dân ra ngoài xếp hàng để nhận đồ thì chúng ta có thể tranh thủ đóng cửa trường rồi nhanh chóng lục soát một lượt."
8000 thỏi vàng, chỉ cần kiểm tra kĩ một lượt, dù chúng được giấu dưới đất hay trong tường thì vẫn có thể tìm ra thôi.
Dư Duệ phấn chấn gật đầu: "Được."
Hạ Vân Khâm sờ cằm, lại nói: "Dù người dân chạy nạn ở trường Bồi Anh ít đi chăng nữa, cũng không thể bỏ qua trường hợp có quân địch trà trộn vào, đề phòng bọn họ phát tin tức gọi cứu viện, trước khi phân phát lương thực cứu tế, đầu tiên chúng ta nên khống chế cả trong lẫn ngoài trường học, nếu trong trường tiểu học không tìm được vàng, chúng ta lại đến hộp đêm Minh Châu cũng không muộn. Đúng rồi, Đoạn gia đột nhiên chen chân vào chuyện này, để tránh xảy ra sai sót, tốt nhất là cứ phái người đi chúng tôi đi phái đi, Hạ Vân Khâm gật đầu: "Thời gian để tìm vàng cũng không có nhiều, không thể giảm số người được nữa, mặt khác ở chỗ nhà máy bóng đèn Semo và mấy tòa nhà có lời đồn có ma, lẽ ra cần để lại mấy người làm xáo trộn tầm mắt của quân địch."
Có người nói: "Chúng tôi không hiểu kiến trúc cũng không hiểu về vết tích học, coi như tới đó cũng không giúp được gì, để chúng tôi ở lại cho."
Hiện tại người ở chỗ này đều là đồng chí già giàu kinh nghiệm, Rhyt và Hạ Vân Khâm đồng ý với đề nghị này, một nhóm nhỏ ở lại đây để bất cứ lúc nào
cũng sẵn sàng làm rối loạn tầm mắt quân địch, nhóm còn lại chờ trời tối thì lập tức xuất phát đến trường tiểu học Bồi Anh. Một khi tìm được vàng, Rhyt sẽ lấy thân phận là nhân viên cứu viện quốc tế ở Thượng Hải, còn những thành viên khác ngụy trang đống vàng thành thuốc men cấp cứu để đưa tới chỗ cần đưa.
Sau khi lên kế hoạch xong xuôi, Rhyt nói: "Chúng ta chỉ có thời gian là một buổi tối, dù thành công hay không, đến sáng mai nhất định phải rút lui toàn bộ."
Hạ Vân Khâm nghe xong thì đứng lên đi tới bên cửa sổ, im lặng một lúc mới giơ tay nhìn đồng hồ, quay đầu hỏi người đồng nghiệp gọi điện thoại ở góc phòng: "Đường dây điện thoại vẫn chưa kết nối được à?"
"Vẫn chưa."
Hạ Vân Khâm không kìm nén được sự thất vọng, từ tối hôm qua tới giờ, anh và Hồng Đậu đã xa nhau gần 30 tiếng rồi, đột nhiên khai chiến, cô thông minh như vậy, chắc chắn sẽ hiểu tại sao đến giờ anh vẫn chưa trở về.
Bây giờ bị ngăn cách bởi mưa bom bão đạn, anh muốn gặp cô hơn bất kì lúc nào, muốn thấy cô cười, muốn bóp má cô, muốn đấu võ mồm với cô.
Dù không thấy được người nhưng nghe thấy tiếng của cô thôi cũng tốt lắm rồi.
Nhớ lại tình huống tạm biệt tối hôm qua, anh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, khóe miệng vô tình cong lên, sau anh đó lại vội cúi đầu xuống lấy điếu thuốc để che giấu.
Lúc đó cô đứng trên bậc thang, nói rằng "em yêu anh", ánh đèn phản chiếu lên lúm đồng tiền vui vẻ của cô, dáng vẻ và giọng nói của cô đều dịu dàng như thế, khiến lòng người cũng muốn tan chảy, chỉ cần nhớ tới những điều này, trong lòng anh dường như được dòng suối nóng ngọt ngào nuôi dưỡng, lập tức cảm thấy ấm áp vô cùng.
Lúc đang ngây người nghĩ ngợi thì đồng nghiệp ở đằng sau đã bắt đầu sắp xếp con đường vận chuyển vàng, tiếng mọi người bàn bạc truyền vào tai anh, nỗi nhớ nhung thắm thiết cũng chỉ có thể yên lặng cất giấu vào tận đáy lòng, anh dập tắt điếu thuốc, giữ vững tinh thần trở lại cạnh bàn, vừa đi vừa tự nói với mình, muộn nhất là sáng mai, muộn nhất là sáng mai anh có thể thấy cô rồi.
***
Suốt một ngày trời, cũng may là bom đạn đã ngừng lại, nhưng vì người dân chạy nạn không ngừng tràn vào nên các vùng lân cận càng ngày càng lộn xộn.
Như bọn họ dự đoán, nhà máy bóng đèn Semo thu nhận một lượng lớn người dân, nhưng mà ba phe kia lại không hề có hành động nào bất thường, chỉ cần suy nghĩ đều sẽ biết đạo lý rút dây động rừng, các phe đều bình tĩnh đợi động tĩnh từ đối phương. Bất giác, trong tiếng pháo nổ ầm ầm, bọn họ chào đón hoàng hôn.
Dựa theo kế hoạch đã vạch ra, trước khi màn đêm buông xuống, một nhóm người sẽ đến nhà máy bóng đèn Semo và ba chỗ khác để phục vụ dân chạy nạn, những người còn lại thì đi tới trường tiểu học Bồi Anh của khu Trung.
***
Đoạn gia rời khỏi nhà máy bóng đèn Semo rồi lại đi tới nhà máy thuốc lá bỏ hoang có tin đồn có ma, cứ đến mỗi chỗ đều lấy bản kiến trúc ra để tiến hành nghiên cứu.
Sau khi lần lượt tìm ba chỗ có khả năng giấu vàng nhất, Đoạn Minh Phong quyết định từ bỏ kế hoạch tìm vàng. Lấy giấy thông hành ra, lái xe quay về tô giới Pháp: "Chỗ này nhiều người, khá hỗn loạn, không nói đến việc có giấu vàng hay không, dù có đi chăng nữa thì chỗ này quá đông người dân, chúng ta phải chuyển vàng kiểu gì? Huống chi còn có nhiều người nghĩ đến đống vàng này, đến lúc đó chưa cần tìm được vàng thì anh em chúng ta đã mất mạng trước rồi, nhân lúc vẫn còn chưa quá hỗn loạn thì nên về thôi."
Trên đường trở về, Đoạn Minh Ba luôn cố gắng khuyên nhủ: "Anh cả, anh luôn nghiên cứu mấy kiến trúc phương Tây của Thượng Hải, giờ cũng đã đến đây rồi, vì sao không thử một chỗ nữa? Em gái nói đúng, từ lâu Đoạn gia đã là cái vỏ rỗng, ngày tháng lấy Đông đắp Tây còn phải kéo dài đến khi nào đây? Hôm qua đến nhà chị chồng của Minh Y nói chuyện lâu như vậy, rồi lúc về nhà còn mất cả ngày để chọn ra mấy tòa nhà đáng nghi, sao có thể cứ thế mà bỏ phí công sức ấy được? Nơi này có một phe khác đang chú ý tới, sao không đi những chỗ hẻo lánh khác thử vận may, dù tìm thấy hay không thì vẫn kịp rời đi mà."
Đoạn Minh Phong nghe xong vẫn chưa tiếp lời, mãi đến tận khi tới biên giới của tô giới mới ngừng xe lại, yên lặng rất lâu mới thấp giọng nói: "Em nói cũng đúng, cứ từ bỏ như vậy anh không cam tâm, nhưng những chỗ chúng ta có thể nghĩ ra thì nhất định người khác cũng có thể nghĩ tới, ở đây chúng ta không có cơ hội ra tay, chỉ có thể đến khu Trung xem xét thôi, anh nhớ chỗ đó có mấy kiến trúc của người phương Tây, vì không có lời đồn quái lạ lại không có tiếng tăm gì, bây giờ chỗ đó rất gần chiến trường, nghĩ lại thì không có người dân nào dám tới đâu, nếu không tìm được, thà rằng trở về tuyên bố Đoạn gia phá sản cũng tuyệt đối không dính vào vũng nước đục này một lần nữa"
Chính thức tuyên bố Đoạn gia phá sản? Sắc mặt Đoạn Minh Ba tái mét, đối với người Đoạn gia kiêu ngạo cả đời mà nói, không thể nghi ngờ đây chính là một đả kích trí mạng.
Cũng may ít nhất đã thuyết phục được anh cả, nói xong anh ta lập tức chuyển tay lái, quay đầu trở về tô giới chung.
Muốn đi vào khu Trung nhất định phải đi ngang qua khu Bắc, chạy được một đoạn, lái vào một góc quảng trường hẻo lánh, dừng lại xem phương hướng một hồi, đang định tới khu Trung, đúng lúc này một chiếc xe khác cũng trùng hợp đi ngang qua, lúc lướt qua, người trên xe thoáng nhìn thấy bản kiến trúc trong tay Đoạn Minh Phong, vội thấp giọng nói: "Lão Điêu, mau nhìn xem, trong tay người kia đang cầm bản kiến trúc đấy."
Lão Điêu là một kẻ khá mập mạp, nghe xong ông ta liền nhìn về phía trước, ngạc nhiên nói nhỏ: "Người Đoạn gia? Nghe nói Đoạn Minh Phong học
về kiến trúc, lúc này dám mạo hiểm lửa đạn đến đây, chẳng lẽ biết chỗ giấu vàng ở đâu?"
"Bọn họ muốn đến khu Trung sao?" Người ngồi đằng trước chần chừ nói: "Khu Trung không có bất kỳ tòa kiến trúc nào có lời đồn có ma cả, nếu thật sự tham gia tổ chức nào đó thì sao có thể ngu ngốc đến mức lấy bản kiến trúc ra xem công khai như thế chứ, chắc chỉ đơn giản là nghe phong thanh nên muốn tới đây tìm thử thôi, không cần chúng ta ra tay, sẽ có người đối phó với bọn họ, cấp trên nói rồi, vàng nằm ngay trong mấy tòa kiến trúc bỏ trống ở khu Bắc, bây giờ chúng ta không đủ nhân lực, nên tập trung vào một nơi chính xác thôi, thực sự không nên gây rắc rối."
Lão Điêu không đồng ý: "Bọn họ nói ở khu Bắc, chúng ta cũng chỉ tìm ở khu Bắc thôi sao? Cấp trên chỉ để ý đến kết quả, chưa bao giờ hỏi quá trình, cậu là người phụ trách của trạm liên lạc ở Thượng Hải, lỡ như không tìm được vàng, chúng tôi còn đỡ, cậu lấy cái gì để bàn giao với cấp trên? Theo tôi thấy, tốt nhất phái mấy người bọn họ tìm thấy thì đúng lúc chúng ta có thể ngồi mát ăn bát vàng."
"Vớ vẩn, biết rõ ở đâu thì bọn họ lại chỉ dẫn theo vài ba người hầu đi ra ngoài chắc?" Chần chừ một chút, người đó lại sửa lời nói: "Được rồi, ông phái hai người có tin thì ngay lập tức trở về truyền tin."
Lão Điêu suy nghĩ một chút mới nói: "Để tôi đi mời "hai người" kia, mọi người đều chú ý đến khu Bắc, lúc này chắc bọn họ còn dẫn theo con cái lẫn trong đám người chạy nạn, khả năng của hai người này rất giỏi, mấy năm nay chấp hành nhiệm vụ hầu như chưa xảy ra sơ xuất bao giờ, tôi đi thông báo với họ, bảo họ dẫn mấy người đi như quả thật hướng suy nghĩ ngược của Hồng Đậu không sai, chúng ta nên đến mấy chỗ ở khu Trung tìm xem, chỗ đó cách chiến trường vừa gần vừa xa, thừa dịp trước khi tình hình trận chiến tệ đi, chúng ta đừng chậm trễ nữa, cứ thế đi thôi."
Ngu Sùng Nghị gật đầu, lấy súng ra vuốt rồi lại cất vào trong túi.
Nửa đêm rồi anh ta cũng không dám nghỉ ngơi, từ lúc bắt đầu cho tới giờ súng vẫn nằm trong túi, xuất phát từ năng lực cảm nhận được nguy hiểm của bản thân, lúc nào anh ta cũng trong trạng thái chuẩn bị bóp cò để đối phó với các tình huống nguy hiểm xảy ra bất ngờ.
***
9 giờ tối
Trường tiểu học Bồi Anh.
Vì gần chiến trường nên nơi này hoang vu hơn so với những tô giới ở khu Tây và khu Bắc, tiếng pháo ầm ầm truyền tới, mặt đất dưới chân chấn động, trái tim của tất cả mọi người cũng run lên.
Khiến mấy người Hạ Vân Khâm không nghĩ tới chính là, do số lượng người dân chạy nạn tạm thời tràn vào quá nhiều, mấy khu đã không chứa được nhiều người nữa, số lượng người dân bị ép chuyển tới trường tiểu học Bồi Anh nhiều hơn so với tưởng tượng của bọn họ, cộng lại khoảng 100 người.
Lão Lưu và Dư Duệ phân phát đồ ăn, quần áo và đồ dùng hàng ngày tạm thời ở một chỗ cách cửa khoảng vài trăm mét, lão Lưu là người thành lập tờ báo yêu nước, trước khi phân phát còn cố ý nói, vì đồng tình với sự kéo dài và gian khổ của trận chiến này, hễ là người dân quanh đây đều có thể tới nhận đồ theo đầu người.
Nói cách khác, một người có thể nhận một phần, cả một gia đình thì có thể nhận nhiều phần.
Nghe được lời này, mấy người dân vốn còn đang nấp trong trường học vội vàng chạy ra, đợi sau khi mọi người xông tới, mấy người lão Lưu cố ý giảm tốc độ mở hòm với rương ra, vì muốn nhận đồ ăn mà mọi người cực kỳ kiên nhẫn, thậm chí lão Lưu không cần mất công sắp xếp trật tự, mọi người đã tự giác đứng một hàng thật dài ở cửa chờ được nhận đồ.
Hạ Vân Khâm ngồi trong xe, cẩn thận nhìn người bên trong hàng dài, tạm thời chưa phát hiện vấn đề, anh liếc mắt ra hiệu với lão Lưu, ý bảo ông ấy cần phải cảnh giác, lúc này anh mới xuống xe, bước vào trường học để gặp Rhyt (Rhyt đã vào từ hướng khác). Thấy cửa trường học đã đóng, Dư Duệ cũng đi vào trường từ hướng khác, mấy người còn lại thì ở nguyên tại chỗ để bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành phòng thủ.
Nơi này tạm thời trời yên biển lặng, nếu thực sự vàng được giấu trong trường học thì không uổng công bọn họ tìm kiếm khổ sở mấy ngày nay, sắp hoàn thành xong việc lớn rồi.
Lúc này trong bóng đêm lại có một đám dân chạy nạn khổ sở kéo tới, trong đó có cặp vợ chồng một mập một thấp, trong ngực mỗi người đều ôm một đứa trẻ mũm mĩm, họ vội vã chạy tới cuối hàng, sắc mặt đầy vui mừng hỏi thăm người xung quanh: "Xếp hàng để nhận đồ ăn đấy à?"
Lão Lưu có kinh nghiệm lâu năm, ông đã sớm chú ý tới đôi vợ chồng này, thấy túi quần áo của bọn họ tuy khá lớn nhưng trong lòng lại đang ôm con cái, nếu giấu vũ khí thì chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng hai đứa bé mũm mĩm. Nghĩ như vậy ông hơi thả lỏng, để kệ bọn họ xếp cuối hàng, chỉ thỉnh thoảng mới nhìn về phía đó.
💬 Bình luận chương