Ngu Sùng Nghị đáp: "Nhân viên phục vụ ở ngoài cửa nói Ngọc Kỳ và Viên Nhược Lạp cùng nhau đi ra, sau khi Ngọc Kỳ tự mình gọi xe ô tô đi thì Viên Nhược Lạp quay trở lại tiệc trà tiếp tục nghe giảng, đại khái là nghe được tầm một phút mới rời đi, sau đó Viên Nhược Lạp đi đâu thì tối nay đồng nghiệp ở tô giới Pháp mới đi hỏi, đúng rồi, lúc nãy em gặp Peter Vương à, ông ấy nói sao?"
Hồng Đậu vừa nghe đến việc này liền buồn bực, cô lập tức khó chịu nói: "Peter Vương không chịu giúp đỡ đâu, chuyện này cũng đừng hy vọng gì vào ông ấy."
Ngu thái thái rất lo lắng: "Không phải người này liên tiếp phá được mấy vụ án sao, có ông ấy nhúng tay vào thì chắc sẽ tốt một chút, nếu là vì tiền mà không đồng ý thì có thể thương lượng mà."
"Không phải vì tiền đâu ạ." Hồng Đậu lắc đầu, nhớ lại lát nữa Hạ Vân Khâm sẽ tới, cô nhân tiện nói: "Tuy Peter Vương không chịu giúp nhưng có đề cử một người bạn, người này đã đồng ý giúp đỡ rồi, lát nữa người này sẽ đến nhà tìm anh trai."
Vì mẹ đang có mặt ở đây nên Hồng Đậu chỉ có thể nói nửa thật nửa giả, sự thật thì chỉ có thể chờ đến khi nào chỉ có hai anh em mới nói lại cho anh trai được thôi.
Ngu Sùng Nghị kinh ngạc nói: "Từ xưa đến nay Peter Vương đều một mình phá án, chưa từng nghe là ông ấy có hợp tác với ai cả."
"Lát nữa người đó tới, anh thấy thì sẽ biết thôi, rốt cuộc có muốn hợp tác với người đó hay không thì anh vẫn tự mình quyết định đi."
Ngu thái thái nhớ lại nồi canh đang hầm ở trong phòng bếp, thím Chu đi mua thức ăn không có ở nhà, sợ nồi canh cạn nước nên bà vội đứng dậy đi ra ngoài: "Lai lịch của người này như thế nào, so sánh được với Peter Vương sao?"
Vừa đi tới cửa thì thím Chu đã dẫn một người vào, gương mặt đầy vẻ
không thể tưởng tượng nổi: "Thái thái, Đại thiếu gia, tiểu thư ơi, trong nhà có khách này."
Ngu thái thái nhìn người kia, là một người trẻ tuổi khoảng 23-24 tuổi, thân hình cao ráo, dáng dấp vô cùng tốt.
Bà ngẩn ra, chỉ cảm thấy người này khá quen mắt, tên đã đến bên miệng nhưng lại không thể nào thốt ra được, sau đó vẫn nhờ có thím Chu thấy bà cứng đờ tại chỗ nên bước tới nhắc nhở bà: "Là nhị công tử của Hạ Mạnh Mai, mấy ngày trước có tới tìm vị ở lầu ba đó."
Ngu thái thái bỗng nhiên bừng tỉnh, lại nhìn Hạ Vân Khâm thêm một lúc, bà lập tức kinh ngạc và cẩn thận thêm mấy phần: "Hạ tiên sinh..."
Hạ Vân Khâm để mặc cho Ngu thái thái đánh giá từ trên xuống dưới, anh mỉm cười: "Vãn bối tới tìm Đại công tử của nhà ta, mạo muội đến nhà mà không thông báo trước, mong Ngu thái thái đừng trách cứ."
Hồng Đậu và anh trai một trước một sau đi ra, thấy Hạ Vân Khâm đang bình tĩnh ung dung đứng trước cửa thì liếc anh một cái rồi quay sang thản nhiên nói với anh trai và mẹ: "Hạ tiên sinh chính là người Peter Vương đề cử mà con vừa nói lúc nãy đấy."
Ngu thái thái choáng váng. Là anh.
Nhớ lại người này là tiến sĩ từng đi du học, hiểu biết sâu rộng, tuy phẩm hạnh có tỳ vết nhưng học vấn không phải là giả, lại được Peter Vương đề cử mà đến, chắc là có vài phần bản lĩnh thật sự, bà vội thay đổi thành giọng điệu nhiệt tình: "Hạ tiên sinh mau ngồi đi, thím Chu còn ngây ra đó làm gì, nhanh chóng bưng trà lên."
Hạ Vân Khâm thấy hình như bất cứ khi nào Ngu thái thái cũng chuẩn bị sẵn hai bộ mặt, một mặt giấu ở phía sau, một mặt lại bày ra với người khác, vào thời khắc mấu chốt, hai bộ mặt thoải mái thay đổi, anh không khỏi thầm cảm thấy buồn cười.
Nhớ tới bà vì thật lòng lo lắng cho đứa cháu gái bên họ ngoại nên mới như vậy, anh giấu vẻ mặt kỳ lạ đi, khẽ lên tiếng: "Ngu thái thái không cần vội đâu."
Ngu Sùng Nghị không ngờ người Peter Vương đề cử mà em gái nói đến lại là Hạ Vân Khâm, nhất thời vẫn không hiểu nổi, sửng sốt một hồi, anh ta cúi đầu thấy em gái nháy mắt với mình một cái thì lập tức hiểu ra, nhã nhặn nói: "Hạ tiên sinh, thư phòng yên tĩnh hơn, đúng lúc hợp để bàn chuyện, không bằng chúng ta đến thư phòng nói chuyện đi."
Hạ Vân Khâm nhìn Hồng Đậu, chỉ làm như không biết đây là ý kiến của cô: "Vậy thì tốt quá rồi."
Hai người một trước một sau đi vào thư phòng, Hồng Đậu e ngại anh trai không đọ lại được Hạ Vân Khâm nên cũng muốn đi theo vào nhưng bị Ngu thái thái cản lại, bà nói: "Anh trai con và Hạ tiên sinh bàn chuyện, con vào làm gì?"
Hồng Đậu ngạc nhiên hỏi: "Lúc nãy là con đi tìm Peter Vương, người này do con tìm tới mà, sao con không thể vào, hơn nữa việc tìm kiếm chị họ Ngọc Kỳ vô cùng quan trọng, nhiều người nghĩ cách mới tốt, đến lúc nào rồi mà mẹ còn chú ý nhiều vậy chứ?"
Huống chi anh trai ghét nhất là bàn điều kiện với người ta, Hạ Vân Khâm ăn nói khéo léo làm mê hoặc lòng người như thế, lỡ như lát nữa anh giở công phu sư tử ngoạm (1), anh trai không ứng phó được thì làm sao bây giờ. Đương nhiên lời này cô chỉ nói thầm trong lòng chứ không thốt ra miệng.
(1) Công phu sư tử ngoạm: Ví von với việc rao giá hoặc đưa ra điều kiện rất cao, cũng dùng để hình dung những người có lòng tham.
Ngu thái thái thấy có lý nên cũng không ngăn nữa, bà nhìn đồng hồ tây trên tường thấy đã tới giờ ăn cơm, không biết Hạ tiên sinh đã ăn cơm tối chưa, vậy có ở lại ăn cơm không đây?
Suy nghĩ một chút, bà căn dặn Hồng Đậu: "Con khéo léo hỏi Hạ tiên sinh
có ở lại nhà chúng ta ăn cơm không, Hạ gia nhà họ luôn ăn uống phong phú, chưa chắc là quen ăn cơm nhà chúng ta, lát nữa con tùy tiện hỏi một chút, nhớ phải lễ phép."
"Con biết rồi." Hồng Đậu chậm rãi đáp, cô sẽ không để Hạ Vân Khâm ở lại ăn cơm tối đâu.
Đúng lúc này thím Chu bưng trà tới, Hồng Đậu thuận tay nhận lấy khay trà rồi đẩy cửa vào trong.
Anh trai đang đứng trước bàn đọc sách, Hạ Vân Khâm lại đứng trước giá sách, hai người cách nhau một cái bàn, đã nói chuyện được một lát rồi.
"Ngu tiên sinh, trước mặt người quang minh chính đại không nói tiếng lóng (2), lúc nãy từ đồn cảnh sát bên tô giới chung tôi đã biết được hiện nay trongtay Ngu tiên sinh giữ không ít vụ án, thêm vào đó em gái anh vì Phan Ngọc Kỳ mà đi tìm Peter Vương giúp đỡ, tôi đoán hai vụ án của Vương Mỹ Bình và Trần Bạch Điệp đều do Ngu tiên sinh phụ trách."
(2) Người quang minh chính đại không nói tiếng lóng: Ý chỉ người quang minh chính đại thì nói thật, nói thẳng, không cần quanh co.
Anh trai kinh ngạc ngước mắt nhìn Hạ Vân Khâm, anh ta hơi mấp máy môi, cũng không phủ nhận.
Hạ Vân Khâm nói tiếp: "Người cậu Chu Đồng Cường của Vương Mỹ Bình là một "cây bút" nổi tiếng, vì sự mất tích của cháu gái đã liên tiếp viết mấy bài báo ra sức chửi bới cảnh sát Thượng Hải, bây giờ Vương Mỹ Bình chết rồi, trên báo lại không có tin tức gì, chắc là cảnh sát các vị vì sợ rước lấy mấy lời nghị luận của xã hội mà cùng nhau lừa gạt Chu Đồng Cường. Việc này nếu để cho Chu Đồng Cường biết được, chắc chắn sẽ không chịu để yên, cháu gái mất tích được ba tháng rồi, cảnh sát không làm được gì, bây giờ vất vả lắm mới tìm được người nhưng chỉ là một thi thể..."
Anh ngừng cười: "Không có manh mối gì về hung thủ, công lý bắt đầu từ đâu đây?"
Anh trai vẫn giữ im lặng, mồ hôi chảy đầy trên trán.
Ngược lại Hạ Vân Khâm thầm đánh giá sách trên giá sách: "Về Trần Bạch Điệp, bây giờ người phụ nữ này có ảnh hưởng rất lớn ở Thượng Hải, gắn liền với không ít nhân vật nổi tiếng, sự mất tích của cô ta không chỉ liên quan đến thanh danh của các anh mà còn có khả năng ảnh hưởng đến con đường làm quan của các anh sau này, Ngu tiên sinh, không phá được án thì cũng không thể trách mình anh, có trách chỉ trách nếp sống hiện nay của giới cảnh sát không tốt, từ Bạch đồn trưởng trở xuống, không phải vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp thì chính là rập khuôn, lúc gặp mấy chuyện khó giải quyết chỉ áp dụng mấy kiểu cách sáo rỗng, nhưng bản tính Ngu tiên sinh lại thẳng thắn chính trực, không chịu thông đồng làm bậy, gần đây vì mấy vụ án này sợ là không có nổi một giấc ngủ tử tế."
Ngu Sùng Nghị nhíu mày, khó giấu được vẻ mặt mệt mỏi: "Hạ tiên sinh, như anh đã nói đấy, mấy vụ án bắt cóc này đúng là không thể tưởng tượng nổi, Trần Bạch Điệp mất tích hơn một tuần rồi, chưa từng nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, nếu cùng một nhóm bắt cóc Vương Mỹ Bình thì chỉ e không phải đơn giản giao tiền chuộc là có thể cứu người. Làm tôi lo lắng nhất là hôm nay, em họ của tôi..."
Hạ Vân Khâm đổi đề tài: "Cho nên ban đầu khi Vương Mỹ Bình mất tích ở trạm xe lửa, các anh có từng cẩn thận điều tra không?"
Ngu Sùng Nghị gật đầu: "Tôi có hỏi thăm rồi."
"Một cô gái 18-19 tuổi một mình đến Thượng Hải, trong lúc đang chờ cậu mình đến bàn bạc thì những quán ăn xung quanh, quán trà hay thậm chí là cửa hàng tạp hóa đều có khả năng gây hứng thú với cô ấy, nhưng chỗ này, lúc đó cảnh sát cũng đã đi từng chỗ hỏi thăm rồi sao?"
Gương mặt của Ngu Sùng Nghị nóng lên, anh ta đã từng đề nghị nhưng mấy người đồng nghiệp ghét phải điều tra tốn công, lúc đó kiên quyết bác bỏ, sau đó một mình anh ta đi tra xét mấy nhà nhưng cảm thấy quá vặt vãnh nên cũng không tiếp tục nữa.
Hạ Vân Khâm mỉm cười: "Nói cách khác là chưa điều tra đến cùng. Nếu tôi là anh, lúc này ngoại trừ tiếp tục chờ tin tức bên tô giới Pháp thì sẽ đến trạm xe lửa kiểm tra xem sao, dù sao ngoại trừ Vương Mỹ Bình, trước giờ ở Thượng Hải chưa từng có vụ án bắt cóc nào mà không đòi tiền chuộc cả, sự mất tích của cô ấy có thể là khởi nguồn cho tất cả, cũng là quan trọng nhất."
Ngu Sùng Nghị suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi ăn cơm tối xong sẽ đi điều tra ngay."
Hạ Vân Khâm nói rõ ràng: "Đã trôi qua ba tháng, dù có dấu vết gì thì sợ là cũng mất hết rồi, điều tra lại nói thì dễ làm mới khó, tôi đã quyết định nhúng tay vào việc này, buổi tối tôi sẽ nói chuyện với Ngu tiên sinh tiếp."
Ngu Sùng Nghị chần chừ một lúc mới hỏi: "Tại sao Hạ tiên sinh phải tiếp tục nhúng tay vào việc này?"
"Tất nhiên là được Peter Vương nhờ vả rồi."
Hồng Đậu bực bội đi tới bên cạnh bàn, đúng như cô dự đoán, ở trước mặt Hạ Vân Khâm anh trai cô không thể chống đỡ được.
Đặt khay trà lên bàn, cô bưng một chén trà trong đó lên, giống như cười mà không phải cười nói: "Hạ tiên sinh đúng là có tài hùng biện, nói một hơi dài như vậy chắc là khát rồi, nào, mời anh uống trà."
Hạ Vân Khâm không hề xấu hổ nhận lấy chén trà, cụp mắt nhìn cô, cười nói: "Cảm ơn Ngu tiểu thư."
💬 Bình luận chương