Hồng Đậu vừa đeo bông tai vừa gật đầu.
"Vậy anh chở em về ngõ Đồng Phúc trước, rồi đến trưa thì anh qua đón."
Ăn mặc chỉnh tề, Hồng Đậu đứng dậy mở cửa sổ, vừa mở ra, mùi hoa thoang thoảng liền theo gió thu bay vào phòng.
Cô vui sướng hít một hơi thật sâu, không khí bên ngoài mang đậm vẻ mùa thu vừa thanh mát lại hơi lành lạnh, cô quay lại tủ quần áo, lấy một chiếc áo choàng dài mỏng ra mặc lên người.
Hai vợ chồng xuống muộn, nhóm người Hạ Mạnh Mai đã sớm ngồi ở bàn ăn, người đọc trà, kẻ xem báo. Thấy hai người đi xuống thì đều ngẩn ra, nhất là Hạ Trúc Quân. Cô không nhịn được tỏ vẻ buồn bực, cả anh hai lẫn chị dâu hai hôm nay đều rất khác. Anh hai nhìn mặt mũi sáng sủa, tuấn tú, cổ họng cũng khỏe hơn rất nhiều. Trước kia chị dâu hai khá xinh đẹp, hiện tại dường như tỏa ánh hào quang, màu đỏ rất kén người mặc, vậy mà lên người chị dâu hai không hề có chút cảm giác dung tục nào, thậm chí nó còn khiến khuôn mặt chị dâu hai càng thêm trắng trẻo nõn nà, lúc chị dâu hai ngắm anh hai, ánh mắt rất dịu dàng, dường như trong mắt chị dâu hai chứa cả một hồ nước vậy.
Hai người đi xuống chào hỏi, sau đó im lặng ngồi xuống dùng cơm, từ đầu tới cuối không ai nói với ai lời nào. Nhưng Hạ Trúc Quân ngồi đối diện hai người, không hiểu sao lại có cảm giác tai và mặt nóng bừng lên. Trước kia cô rất thích ở cùng một chỗ với anh hai và chị dâu hai, nhưng hôm nay cô lại khá vui vì chị dâu hai vẫn còn nghỉ học, nếu không lát nữa phải ngồi chung xe với hai người, cảm giác hơi bất tiện.
Dùng xong cơm, Hạ Vân Khâm bảo chú Dư chuẩn bị xe khác rồi tự lái xe chở Hồng Đậu đến ngõ Đồng Phúc, tận mắt nhìn cô lên lầu rồi anh mới vào xe, đến trường Aurora.
Vừa tới phòng chờ giảng, có một thư kí đang nghe điện thoại: "Có lẽ ngài
ấy đang trên đường đến trường, hay là ngài gọi lại sau có được không ạ?" Thấy Hạ Vân Khâm đi vào cô ấy vội nói với đầu dây bên kia, "Ngài ấy tới rồi."
Hạ Vân Khâm vừa bước vào phòng, nghe câu này liền dừng bước, hỏi:
"Tìm tôi sao?"
Thư kí giật mình: "Giọng ngài sao vậy?"
Hạ Vân Khâm gật đầu với cô ấy một cái, vừa nghe điện thoại thì đầu kia nói: "Hạ Vân Khâm, tôi đã kiểm tra danh sách những người đã mượn quyển sách đó, danh sách trong vòng ba tháng qua chỉ có hai người, một là Cố Quân, người còn lại chúng ta đều biết. Cậu đoán xem là ai? Chính là người mà lần trước chúng ta tìm để giúp giải nghĩa quyển "Ghi chép đơn giản về những thứ thần bí" ấy, Đặng Quy Trang. Rất trùng hợp là người này đã đi Bắc Bình vào mười năm trước, mới trở lại chưa đầy 2 tháng, vừa trở lại thì các vụ án xảy ra. Còn nữa, tôi đã tiện tay điều tra thêm về lý lịch người này, hóa ra anh ta từng học trường trung học Trí Tri ở phố Xuân Oanh."
💬 Bình luận chương