"Lúc ấy khi bạn anh tìm thấy chiếc xe kia, mặc dù em không ở trong xe nhưng họ lại phát hiện ra áo khoác của em ở hàng ghế sau."
Hồng Đậu giật mình, vì bị đánh thuốc mê nên cô không hề có chút ấn tượng nào về chuyện này.
"Em có còn nhớ lúc bị hung thủ tấn công không? Khi đó em mặc áo khoác trên người hay cầm tay?"
Hồng Đậu nhớ lại: "Vốn dĩ em mặc áo trên người, nhưng lúc tìm Cố Quân trong trường, em bị toát mồ hôi nên đã cởi áo khoác ra vắt lên tay."
Cô dừng lại, đêm đó có mưa, thời tiết hơi se lạnh, sau khi nghĩ kĩ lại, cô gật đầu: "Lúc bị người kia đuổi theo, em giãy giụa mạnh quá nên đã làm rơi áo xuống đất."
"Hung thủ không muốn mọi người lập tức tìm ra em nên lúc đưa em đi đã tiện tay nhặt áo khoác dưới đất lên, em thử nghĩ lại xem, lúc em tỉnh dậy nửa chừng ấy, áo khoác có đắp trên người em không?"
Hồng Đậu từ từ bước hai bước, thử nhớ lại hoàn cảnh lúc ấy, "Em chỉ nhớ là mình khát nước, muốn tìm nước uống, lúc ấy đầu óc em loạn hết lên, cứ nghĩ mình đang ở nhà nên đã vặn cửa đi ra ngoài."
Hôm nay cẩn thận nhớ lại, cánh cửa mà cô tưởng là cửa nhà ấy là cửa xe ô tô mới đúng.
"Sau đó em cảm thấy khá lạnh, vừa lạnh vừa khát, cảm giác rất khó chịu, còn áo khoác..."
Trí nhớ của cô rất loạn, nhớ được mỗi chuyện một ít, nhưng lại không thể ghép chúng lại với nhau.
Nghĩ một lúc lâu cô mới lờ mờ nhớ ra được một chuyện rất nhỏ, rất mơ hồ, trong bóng đêm, bên tai cô có tiếng cọ xát của vải vóc...
Mặt cô biến sắc, cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hạ Vân Khâm: "Hình như áo khoác được đắp lên người em, tại em thức dậy nên nó mới rơi xuống."
Hai người nhất thời im lặng, cả hai đều cảm thấy nỗi băn khoăn của mình lại lớn thêm một chút.
Hung thủ bắt cóc Hồng Đậu mà không giết cô, miễn cưỡng có thể dùng lý do hắn không muốn giết hại kẻ vô tội để giải thích, nhưng dù người này có nhân từ đến mấy đi chăng nữa cũng không thể nhân hậu đến mức quan tâm xem một người lạ đang nóng hay lạnh.
Sắc mặt Hạ Vân Khâm rất phức tạp, "Anh nghi ngờ hung thủ không chỉ biết em mà còn có tình cảm rất đặc biệt đối với em, hơn nữa hắn còn có hiểu biết nhất định về em nên cũng biết đợi trí nhớ em khôi phục, chắc chắn em sẽ nhớ được rất nhiều chi tiết, hắn sẽ không chịu đợi đến lúc em nhớ được hết rồi mới ra tay, có lẽ hắn sẽ nhanh hơn dự đoán của chúng ta, nếu Đặng Quy Trang không phải là hung thủ thì cũng sẽ là người biết chuyện gì đó."
Sắc mặt anh trầm xuống, "Không được, anh phải lập tức tới đó."
Hồng Đậu vội chạy theo anh vài bước, nếu trong nhà không có các vị thái thái tới làm khách thì chắc chắn cô sẽ quấn lấy Hạ Vân Khâm đòi đi cùng, nhưng đêm nay cô nhất định phải làm tốt chuyện xã giao, tuyệt đối không thể rời đi được, cô đành từ bỏ ý định của mình, nói với theo anh: "Nếu có gì thì anh nhớ gọi điện cho em nhé."
Hạ Vân Khâm gật đầu: "Nếu anh về muộn thì đừng cố chờ, nhớ tự đi ngủ sớm một chút."
Đúng lúc này, chuông điện thoại sau lưng anh đột ngột vang lên, vì hai người vốn đã nghi ngờ sẵn, tiếng chuông chói tai vang lên khiến cả hai người đều giật mình, hoảng hốt.
Hạ Vân Khâm vốn đang mở cửa phòng, anh quay lại nhìn Hồng Đậu rồi đi đến bàn đọc sách nghe điện thoại.
"Hạ Vân Khâm." Giọng Peter Vương cực kì lo lắng, "Đặng Quy Trang chết rồi."
Hồng Đậu cũng đang đứng sát bên cạnh Hạ Vân Khâm để nghe cùng, giọng Peter Vương lại khá lớn, cả câu nói này lọt vào tai cô không sót chữ nào, nghe xong sắc mặt cô liền trắng bệch.
"Chết rồi sao?" Hạ Vân Khâm ngẩn người một lát rồi mới hỏi tiếp: "Phát hiện ra chuyện này từ bao giờ? Đã xác nhận cẩn thận chưa?"
"Người cậu phái đến vừa mới đến bên ngoài nhà của Đặng Quy Trang, sau khi hỏi hai trợ lý của tôi thì mới biết cả ngày hôm nay không có ai ra vào Đặng gia, họ thấy có vấn đề nên đã trèo vào nhà, lên lầu mới phát hiện ra Đặng Quy Trang đã treo cổ tự tử rồi, sau đó họ vội gọi điện lại cho tôi, chỉ trách mấy trợ lý của tôi thiếu kinh nghiệm, ngồi canh cả một ngày trời cũng không phát hiện ra có vấn đề. Bây giờ tôi đang đến nhà Đặng Quy Trang, Vân Khâm, nếu cậu rảnh thì mau đến đây một chuyến."
Hạ Vân Khâm cúp điện thoại rồi đi ra ngoài.
Hồng Đậu cũng vội đuổi theo anh, Đặng Quy Trang đã mượn sách về các loại nông cụ, chứng tỏ anh ta đã sớm nổi lòng cảnh giác, nhưng hung thủ lại vẫn có thể khiến anh ta mở cửa nhà.
Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng: "Anh ta tự tử hay bị giết? Nếu bị giết thì rốt cuộc hung thủ là ai?"
Sắc mặt Hạ Vân Khâm cũng rất tệ, đang đi tới cửa thì anh dừng lại: "Em tìm danh sách khách mời trong hôn lễ đi, tìm xem có những ai là người quen của em."
Hồng Đậu cũng có ý này, cô vội gật đầu: "Vâng."
Hai người đi ra hành lang thì gặp Hạ Trúc Quân: "Chị dâu hai, mới có thêm khách tới, là các vị thái thái từ Nam Kinh, mẹ đang đi khắp nơi tìm chị đấy."
Hạ Vân Khâm dừng bước, anh nói với Hồng Đậu: "Em mau đi đi, nếu có phát hiện gì thì anh sẽ gọi điện cho em."
Hồng Đậu đành chỉnh trang lại vẻ mặt rồi đi tiếp khách với Hạ Trúc Quân.
💬 Bình luận chương