Về đến phủ, ta và chàng lập tức bắt tay vào sắp xếp, đối chiếu lại toàn bộ chứng cứ.
Lòng tin vốn chỉ năm sáu phần, giờ đã tăng lên bảy tám phần.
Nếu mọi chuyện thuận lợi, chúng ta sẽ tìm được nơi Hàn Bách cất giấu cấm vật, rồi trực tiếp dâng sớ lên ngự tiền, cáo giác hắn tội lớn.
Nhưng chuyện đời nào dễ như tính toán trên giấy.
Biến cố, rốt cuộc đã đến.
Sáng mồng năm Tết, đúng lúc Cố Hành Uyên ra ngoài ta trốn thì sao? Trốn rồi thì sao nữa?”
Ta cắn răng, đôi môi run run.
“Hắn là quyền thần một tay che trời, chỉ cần ta còn sống, hắn sẽ không buông tha.
Còn cha mẹ ta cũng chẳng thể thoát được.”
Suy nghĩ trong chớp mắt, ta chợt nắm lấy tay hắn:
“Thẩm Nhất Mưu—ta muốn gặp Hoàng thượng.”
Hắn sững người.
Rồi nhanh chóng hiểu được ý đồ của ta.
“Ngươi điên rồi sao?
Ngươi có biết việc này chẳng khác nào lấy mạng ra đánh cược không?
Nếu tên phu quân hiền lành của ngươi biết được, hắn chẳng lột da ta à?”
“Vậy ngươi có cách nào khác không?”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Trên đời này, ngoài Hoàng thượng, ai có thể vượt qua được Hàn Bách để bảo vệ người thân của ta?
Ngươi thì làm được à?”
Hắn trầm mặc.
Ta thở nhẹ, giọng trầm xuống:
“Thẩm Nhất Mưu… lần này, ta phải đánh cược một lần.”
15
Đêm hôm đó, dưới sự giúp đỡ của Thẩm Nhất Mưu, ta cải trang thành một đạo cô, lặng lẽ trà trộn vào Đông Giác Tự.
Trong gian điện nhỏ phía tây, Hoàng đế đang nhắm mắt tĩnh tọa, trước mặt là một lư hương đang khẽ tỏa khói.
Nghe nói bao năm nay, Hoàng thượng chuyên tâm tu đạo luyện đan, mỗi dịp đầu xuân đều sẽ đến Đông Giác Tự để bế quan trai giới.
Và chỉ khi ấy, ta mới có cơ hội đứng trước mặt người.
💬 Bình luận chương