Chương 06
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Nụ hôn của Bùi Phong rất dịu dàng, nhẹ như lông vũ rơi xuống trán, giữa hai lông mày của Giang Thiệu Vũ, rồi đến mắt, môi…
Những cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước khiến đáy lòng Giang Thiệu Vũ ngứa ngáy, cơ thể cũng nhanh chóng có phản ứng.
Anh mở mắt nhìn Bùi Phong, có chút nghi hoặc sao hôm nay Tiểu Bùi lại không đi thẳng vào vấn đề. Bùi Phong đối diện với ánh mắt của anh, bất ngờ nắm lấy tay anh, hôn lên đầu ngón tay rồi khẽ hỏi: “Cư dân mạng đặt tên CP cho chúng ta là ‘Phong Vũ Đồng Chu’, sư phụ thích không?”
Giang Thiệu Vũ cũng biết chuyện này, trong siêu thoại CP toàn là video cắt ghép, fanart, truyện tranh, fan tự do chèo thuyền, anh cũng không cần can thiệp. Lúc này nghe Bùi Phong nhắc đến, anh hơi sững người, nói: “Không có gì gọi là thích hay không thích cả, họ vui là được rồi.”
Bùi Phong cười nói: “Em rất thích.”
Cậu chăm chú nhìn vào mắt Giang Thiệu Vũ, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Phong Vũ Đồng Chu, trên con thuyền này chỉ có em và anh, không chứa được người thứ ba nào cả. Anh tin em không?”
Đáy lòng Giang Thiệu Vũ ấm lên, đáp: “Tin.”
Bùi Phong nói: “Chờ qua sinh nhật rồi, em sẽ dẫn anh đến một nơi, cho anh một bất ngờ.”
Giang Thiệu Vũ gật đầu: “Ừm.”
Bùi Phong nghiêm túc nói: “Đã là quan hệ người yêu, lần này em có thể gọi tên anh được không?”
Cậu dừng lại một chút, ghé sát môi sư phụ, khẽ gọi: “A Vũ… anh Vũ?”
Giang Thiệu Vũ bị tiếng gọi của cậu làm cho toàn thân nóng ran.
Nhớ lại lần trước bị cậu bổ sung thể lực.
Ăn no xong, cậu lại bế Giang Thiệu Vũ về phòng ngủ, thấp giọng nói: “Anh mới là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất.”
Đầu óc Giang Thiệu Vũ mơ màng, bị pheromone dịu dàng của Bùi Phong bao bọc, anh chỉ cảm thấy cả người nóng bừng như sắp tan chảy.
Rèm cửa đã kéo lại, chẳng biết ngoài trời là ngày hay đêm.
Cứ mơ mơ hồ hồ như vậy trôi qua một quãng thời gian dài, Giang Thiệu Vũ chỉ cảm thấy xương cốt như muốn rã rời, Bùi Phong cuối cùng cũng làm streamer cùng nhau. Mấy hôm nay em lần lượt chơi xếp hạng với từng người trong số họ, cũng là để giúp họ thu hút thêm fan.”
Giang Thiệu Vũ nghe xong, chợt hiểu ra, ngạc nhiên hỏi: “Công ty này là em tự thành lập?”
Bùi Phong gật đầu: “Vâng, đi tham quan với em nhé?”
Giang Thiệu Vũ bị Bùi Phong dắt tay đưa lên tầng 2. Mấy streamer cũng hồ hởi đi theo sau.
Tiểu Phi hào hứng nói: “Wing Thần! Em siêu hâm mộ anh đó! Cuối cùng cũng được gặp ngoài đời rồi, đẹp trai quá trời luôn!”
Mộc Dao bên cạnh tiếp lời: “Huấn luyện viên Giang và anh Phong đúng là đẹp đôi thật đó.”
Giang Thiệu Vũ nhớ lại mấy hôm trước mình còn ghen với nhóc con này, trong lòng hơi ngượng, liền khẽ gật đầu chào mọi người: “Chào các bạn.”
Bùi Phong siết chặt tay Giang Thiệu Vũ, quay sang đám đông tuyên bố: “Hai người chúng ta đúng là rất đẹp đôi mà.”
Một nhóm người xung quanh không nhịn được trêu đùa:
“Đây là tới để thồn cơm chó đúng không?”*
“Anh Phong, hôm nay anh đến là để cho tụi em ăn một bụng đồ ăn chó à?”
“Chắc sợ tụi em ăn sáng chưa no nên đặc biệt tới đút cả đống cơm chó luôn đây mà!”
Bầu không khí trong công ty rất thoải mái, toàn là người trẻ, không ai quá căng thẳng khi đối diện với ông chủ Bùi Phong cả.
Giang Thiệu Vũ theo Bùi Phong đi tham quan khắp nơi. Tầng hai là khu livestream, có rất nhiều phòng phát sóng riêng biệt, trang bị đầy đủ micro, ánh sáng và các thiết bị chuyên nghiệp; tầng ba là khu hành chính, các bộ phận như tài vụ, nhân sự,.. cũng đã bắt đầu đi vào nền nếp. Tòa nhà này, từ tầng một đến tầng ba, toàn bộ đều là địa bàn của công ty mới do Bùi Phong thành lập. Phong cách trang trí tối giản, hiện đại, công ty đã có quy mô nhất định, mọi người đều rất bận rộn, nhưng mỗi khi thấy Bùi Phong đi qua vẫn chào hỏi thân thiện và lễ phép.
Sau khi dẫn Giang Thiệu Vũ đi một vòng, Bùi Phong nói: “Mọi người cứ tiếp tục làm việc nhé, chúng tôi không làm phiền nữa.”
Giang Thiệu Vũ cố nén sự nghi hoặc trong lòng. Về đến nhà, anh rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Em lập công ty này là định sau khi giải nghệ thì chuyển nghề làm ông chủ, đào tạo streamer chơi game à?”
Bùi Phong nghiêm túc nói: “Đào tạo streamer chỉ là một trong các mảng thôi. Em còn ký hợp đồng với vài bình luận viên và MC game nữa, sau này còn muốn đầu tư vào đội tuyển eSports. Dù sao cũng đều liên quan đến thể thao điện tử, em nghĩ chắc anh cũng sẽ thấy hứng thú.”
Không ngờ Tiểu Bùi lại có tham vọng lớn như vậy, còn chưa giải nghệ đã bắt đầu tính đến chuyện sự nghiệp lâu dài về sau.
Giang Thiệu Vũ nhìn cậu, tâm trạng lẫn lộn: “Em tính xa thật.”
Bùi Phong mỉm cười, nói: “Người nhà anh trước giờ không yên tâm giao anh cho em, họ thấy em còn nhỏ, trẻ con, không thể cho anh hạnh phúc. Em muốn chứng minh cho họ thấy, em không phải chỉ là một đứa con nít biết chơi game. Em có năng lực để gánh vác tương lai của hai đứa mình.”
Nói rồi cậu lấy ra một tập hồ sơ từ ngăn kéo, đưa cho Giang Thiệu Vũ: “Em sẽ chuyển 80% cổ phần công ty sang tên anh. Đây là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần. Từ giờ anh là cổ đông lớn nhất, công ty phát triển thế nào, do anh quyết định.”
Giang Thiệu Vũ kinh ngạc nhìn cậu: “Đây là số tiền em tích góp nhiều năm mới có được, không cần thiết phải chuyển cho anh.”
Bùi Phong bất ngờ quỳ một gối xuống trước mặt anh, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhẫn, nói: “Coi như là sính lễ đi. Em muốn cầu hôn anh.”
Giang Thiệu Vũ: “……”
Bùi Phong ngẩng đầu, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn anh: “Ở bên anh, em rất có cảm giác an toàn, vì em biết anh thuộc kiểu người đã xác định chuyện gì thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Khi anh cả đến gây chuyện với em, anh cũng chủ động bảo vệ em, điều đó làm em vô cùng vui.”
“Vì vậy, em cũng muốn cho anh một cảm giác an toàn.”
“Em đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để cùng anh đi hết đời này. Chúng ta kết hôn nhé, được không?”
Trái tim Giang Thiệu Vũ khẽ rung lên, nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Alpha đang quỳ trước mặt, anh thật khó để từ chối lời đề nghị ấy.
Kết hôn ư? Trước đây anh chưa từng nghĩ tới.
Nhưng bây giờ nghĩ lại… cũng chẳng phải chuyện đáng sợ.
Anh và Tiểu Bùi đã chứng minh với nhà họ Giang rằng cậu nghiêm túc. Anh cả và ba anh sẽ không cho rằng cậu chỉ đang đùa giỡn. Dù sao kết hôn rồi, công ty thuộc về ai cũng không quan trọng, Giang Thiệu Vũ không để tâm đến những thứ vật chất ấy.
Ký xong, Giang Thiệu Vũ nhìn Bùi Phong, khẽ nói: “Đám cưới để đến khi giải nghệ rồi làm nhé, giờ chúng ta không có thời gian chuẩn bị.”
Bùi Phong lập tức gật đầu: “Không vấn đề gì!”
Dù sao, sư phụ đã đồng ý đeo nhẫn cầu hôn của cậu, sớm muộn gì cũng có ngày hai người sẽ trở thành chồng chồng hợp pháp.
Hết chương 06
💬 Bình luận chương