Mặt trời lên cao bằng con sào, tin tức Arthur cần quyết đấu với Stanford đã làm xôn xao dư luận. Loại chuyện này đương nhiên làm người dân thành phố vô cùng háo hức. Người của Thần miếu và người của Học viện chiến tranh thì cảm thấy sục sôi trong lòng, việc Arthur có can đảm thách thức Hội trưởng Công hội cung thủ đã nhận được sự ủng hộ của người tuổi trẻ.
Có điều... Sau khi ủng hộ thì sao?
Người có lý trí đều phát hiện vấn đề phía sau, cho dù không nghĩ đến sự tranh đấu cao tầng cũng biết cảm thấy tiếc hận cho Arthur, một cậu bé có tiền đồ biết bao...
Quyết đấu lại không được tiến hành tại quảng trường, đây cũng là quyết định của Bá tước Salaman, dù sao thì lần quyết đấu này cũng bao hàm một vài ý khác.
Chỉ có mấy chục nhân vật thực quyền của Jerusamer mới có tư cách chứng kiến lần chiến đấu có ý nghĩa phi phàm này.
Stanford đến rất sớm, hắn hận không thể một mũi tên bắn thủng đầu cái thằng nhóc làm cho hắn hận nghiến răng nghiến lợi Arthur kia từ sớm.
Bên ngoài phòng thị chính vô số dân thành phố đều đang chờ đợi kết quả, gần như 99% người đều ủng hộ Arthur, Thú tộc thích người lấy yếu thắng mạnh, nhưng cũng 99% người cho rằng Stanford tất thắng không thể nghi ngờ. Phải biết Stanford là chiến sĩ bạc trắng, phân hội trưởng Công hội cung thủ, cũng là nhân vật mạnh mẽ làm khiếp sợ Jerusamer. Trước kia hắn cũng đã làm ra không ít chiến tích xuất sắc.
Là đại biểu của gia tộc Rabbit, Avril cũng có tư cách chứng kiến. Có lẽ nàng là người nắm chắc nhất nhưng cũng là người lo lắng nhất. Bất kể Arthur đã tạo ra kỳ tích như thế nào nhưng đối thủ vẫn là một cung thủ cấp bạc trắng, hơn nữa có sức mạnh phi phàm. Chiến ca đối phó yêu thú có hiệu quả rất tốt nhưng dùng để tấn công Thú tộc thì hiệu quả lại rất thấp. Hơn nữa cung thủ xem như khắc tinh của tế ti chiến ca, cho dù trước kia cũng là như vậy.
Quan tâm sẽ bị loạn, lòng bàn tay Avril toàn là mồ hôi.
Salaman cũng đã đến, bên người có Sarah và một đám quý tộc. Mọi người trò chuyện vô cùng vui vẻ, Salaman không có chức vụ thực tế nhưng bất kể trong thần hệ hay là hệ thống Quan cầm quyền người này đều có danh tiếng tốt. Tại đế đô hắn cũng là nhân vật rung trời chuyển đất, ai cũng không đắc tội được.
Stanford mặc một bộ áo giáp cấp bạc trắng lấp lánh, sau lưng là cây cung Liệt Phong. Chính là dựa vào cây cung này hắn đã đánh giết đến vị trí Hội trưởng cung thủ Jerusamer, mà hôm nay hắn lại phải dùng cây cung Liệt Phong trong tay để giúp mình tiến thêm một bước.
Áo giáp cấp bạc trắng đã không còn hiển thị số liệu ra rồi, bộ áo giáp màu bạc sáng rạng rỡ dưới ánh mặt trời, mỗi phút trôi qua khí thế của Stanford lại được nâng cao.
Đối thủ đang sợ hãi.
Nhìn lên tháp đồng hồ cao vút, thời gian sắp đến rồi, tựa hồ Thomas không hề sốt ruột nhưng Arthur vẫn chưa tới.
Khóe miệng Stanford lộ ra nụ cười lạnh, người tuổi trẻ mà, sợ chết rồi. Sợ chết càng tốt, g**t ch*t Arthur mặc dù cũng sướng nhưng nếu hắn sợ quyết chiến thì có thể kéo cả Thomas xuống nước. Một sư phụ dạy dỗ ra đồ đệ sợ chết chắc cũng không phải người tài giỏi gì.
"Khụ khụ, các vị, ta thấy tế ti Arthur chắc sẽ không đến đâu, không bằng..."
"Hội trưởng Stanford, đừng có gấp, sáng sớm nay ăn hơi nhiều, vừa rồi phải đi vệ sinh nên đến chậm một chút", Trâu Lượng lảo đảo đi đến. Truyện được hỏi nhiều".
Thân là trưởng lão của hàng ngũ sứ đồ, Salaman cũng không biết đến cùng Giáo hoàng tính toán thế nào, nếu nói là yêu tài tựa hồ cũng không thích hợp lắm. Nghiền ngẫm không ra.
Gina gật đầu, biết càng nhiều sẽ phát hiện càng nhiều thứ mình không biết.
"Tên nhóc này còn đúng là toàn tài, người bình thường gặp phải tấn công của cung thủ ở cự ly gần thì phản ứng đầu tiên chính là né tránh, nhưng trên thực tế khi tấn công bắt đầu thì tốc độ của mũi tên chậm nhất, cũng là giai đoạn tấn công tốt nhất. Loại ứng biến tỉnh táo này rất giống một chiến sĩ thân kinh bách chiến".
Salaman chuyển đề tài, hắn khen một đao vừa rồi không dứt miệng, muốn cản hay né đều không được.
Gina gật đầu, hiện nay nàng không muốn suy nghĩ nhiều về người này, nàng chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ.
💬 Bình luận chương