Mẹ nó chứ, một tin tức truyền từ Nam đến Bắc thì lợn cũng có thể bay trên trời rồi. Loại chuyện này nghe cho vui còn được chứ sao tin nổi. Sư tử lam Perseus nhìn Soros khoát tay áo.
Có điều hắn lại không có ý cười nhạo Soros. Sau khi vị truyền nhân của gia tộc Moore này đến phía bắc bái chiến sĩ cấp vàng sáng, chiến tướng Odyssey làm sư phụ và bắt đầu tu luyện thì có thể nói là cả người đã nhảy vọt về chất. Bây giờ có lẽ cũng đã là đồng thau thượng đỉnh rồi.
Hơn nữa tính cách của hắn tương đối chín chắn, các loại chiến kỹ cũng phi thường không tồi. Trong lần thi đấu tuyển chọn này hắn biểu hiện tương đối chói mắt, dễ dàng tiến vào danh sách mười người.
Đám người Perseus không tin thì Soros cũng không nhiều lời. Trên thực tế đối với loại tin tức này chính hắn cũng bán tín bán nghi. Dù sao thì việc một tế ti chiến ca triệt tiêu sát chiêu của lãnh chúa yêu thú cấp bốn mươi lăm, hơn nữa là sát chiêu sóng âm coi thường phòng ngự căn bản là không thể xảy ra. Chưa từng nghe nói có người nào làm được việc này.
Lần này Bắc bộ có nhiều cao thủ như vậy mà đụng tới lãnh chúa yêu thú cấp bốn mươi bốn cũng đã tối tăm mặt mũi, tổn thương thảm trọng. Nam bộ có lẽ là nhờ có sức mạnh mạnh mẽ của Murphy và vài người khác cho nên mới có thể nhẹ nhàng như vậy.
Không có ai coi trọng một tế ti chiến ca nho nhỏ, cho dù là tâm tính hắn đã được trải qua sự tẩy luyện của Tu La thì hắn vẫn không thể thoát khỏi việc tư duy theo quán tính.
"Nam bộ lần này còn có đối thủ nào đáng chú ý?"
Mọi người đang tán gẫu đột nhiên một âm thanh rung động như sấm rền vang lên trong đại sảnh. Đây không phải vấn đề âm lượng, âm thanh này thực ra rất thấp, đây là bản thân âm sắc có một loại sức mạnh và ma lực.
Khi âm thanh này vang lên thì tất cả mọi âm thanh trong đại sảnh đều dừng lại. Thậm chí ngay cả sư tử lam Perseus kiêu ngạo và gã sát thủ vắt vẻo trên lưng ghế tựa như con khỉ kia cũng yên lặng cùng nhìn về một phương hướng.
Trên một chiếc ghế bên bàn tròn, một chiến sĩ nãy giờ vẫn yên lặng đưa lưng về phía mọi người, tay cầm một vò rượu chừng hai mươi cân ngẩng đầu đổ vào miệng.
"Ực, ực, ực..." Truyện được ", Sarah hơi nheo mắt, tâm tình có vẻ không tồi.
Sau khi mời Arthur ngồi xuống, Sarah lại dặn hạ nhân mang hồng trà tốt nhất lên, hai người bắt đầu trò chuyện rất thoải mái.
"Arthur, ta cũng đã nghe nói về chuyện cậu tham gia tuyển chọn tại Daros lần này. Cậu thể hiện tương đối xuất sắc, làm vẻ vang cho Jerusamer chúng ta", Sarah mỉm cười, "Ta xem trọng cậu, sau này đến đế đô nhất định tiền đồ không thể hạn chế".
"Đều nhờ sự dìu dắt của sư phụ và mọi người. Thời gian tới ta đến thành Doran, sau khi trở về còn phải đến đế đô đặc huấn, chuyện ở Jerusamer còn phải nhờ Quan cầm quyền Sarah giúp đỡ".
"Chuyện ở Jerusamer cậu cứ yên tâm, ta sẽ phối hợp tử tế với Hồng y đại chủ tế", ánh mắt Sarah chớp động rồi nói như vô tình, "Với quan hệ của chúng ta thì không cần khách khí như vậy. Sau này cậu cứ thường xuyên tới chơi".
"Ha ha, nhất định rồi, sau này cháu sẽ thường xuyên tới", được dằng chân lân đằng đâu luôn là thói quen của Trâu bạn học.
Hiển nhiên Sarah cũng rất hài lòng. Đây chính là một loại thái độ ám chỉ bóng gió.
"Đúng rồi, đại nhân Sarah, lần này cháu phải đến thành Doran có một chút việc, có điều ngài biết đấy, cháu chỉ là người có xuất thân bình thường, không quá quen thuộc một số lễ nghi quý tộc. Vì vậy cháu muốn mời tiểu thư Emma làm trợ thủ cho cháu, trong một số trường hợp cô ấy có thể giúp đỡ cháu".
Ý tứ này chính là hắn đang lấy cớ mang Emma theo người. Bất kể là lừa gạt Tổng đốc tỉnh bên trên Sarah hay là cho người khác xem thì vẫn phải tìm một lý do chấp nhận được.
Tên nhóc này... Trong mắt Sarah lộ ra một tia tán thưởng. Lời nói của Arthur giọt nước không lọt, giao thiệp với người thông minh quả thật rất thoải mái. Có nhiều chỗ chỉ cần ngầm hiểu mà không nói.
"Có thể giúp đỡ cậu là may mắn của Emma, coi như ta giao nó cho cậu rồi", Sarah nói, ánh mắt nghiêm túc nhìn Arthur, "Nghe nói bên kia gần đây không yên ổn, cậu nhất định cần che chở cho nó, ta chỉ có một đứa con là nó".
Bất kể Sarah là một người có thủ đoạn đến đâu thì hắn vẫn là một người cha, làm sao có thể không thương con. Thành thật mà nói hắn thật sự có cảm giác mất mát khi phải giao con gái mình cho Arthur.
Có điều chuyện của người tuổi trẻ thì phải để họ tự đi làm. Với ánh mắt của mình, Sarah đương nhiên có thể thấy Arthur cũng có tình cảm với con gái mình.
"Quan cầm quyền đại nhân cứ yên tâm", Trâu Lượng vỗ ngực bảo đảm rất dứt khoát, "Chỉ cần có cháu ở bên thì ai cũng không thể làm thương tổn một sợi tóc của Emma".
"Ta tin cậu", Sarah buông lỏng cười cười, từ giờ khắc này xem như hắn đã chuyển trách nhiệm đối với Emma của mình sang cho người tuổi trẻ này. Tin rằng hắn sẽ không để Emma chịu khổ.
"Đúng rồi, Emma đang ở đằng sau. Cậu vào gặp nó đi".
Sarah lắc đầu có chút cảm khái. Gái lớn theo chồng, gần đây con gái thường xuyên mong nhớ Arthur, người làm cha như hắn cũng thấy hơi mất mát.
Hai người cười ha ha đứng lên, Sarah chủ động dang hai tay ra cùng Arthur ôm một chút.
Một quan hệ mới được hình thành, Jerusamer sẽ càng thêm vững chắc.
Trâu Lượng đi vào hậu viện. Trong khuê phòng thiếu nữ vốn tuyệt đối không để người ngoài, đặc biệt là đàn ông đi vào, dưới ánh đèn màu da cam, Emma đang chống tay lên má ngơ ngẩn nhìn ngọn đèn.
Gương mặt nàng đỏ ửng, sương mù lưu động trong mắt như đang chờ mong hay lo lắng gì.
"Emma, anh trở về rồi".
Chống tay vào bên cửa, Trâu Lượng nhìn bóng dáng động lòng người như một người vợ hiền đợi chồng trở về của Emma. Giờ khắc này trong lòng hắn xuất hiện một thoáng bình an.
"A!"
Emma giật mình đứng dậy, sau khi thấy rõ Arthur đang dựa cửa nhìn mình chằm chằm thì chân tay nàng trở nên luống cuống vì vui mừng. Qua ánh mắt của nàng có thể thấy được sự nhớ nhung mãnh liệt của nàng đối với Arthur.
"Anh... về rồi à?" Sau vài giây ngơ ngẩn Emma vội chạy tới. Kết quả là do quá vội nên đầu gối nàng va mạnh vào cạnh bàn làm nàng đau nhăn nhó.
"Hấp ta hấp tấp!"
Trâu Lượng bất đắc dĩ chạy tới bá đạo ôm lấy nàng rồi ngồi lên trên ghế, còn Emma mềm mại vẫn ngồi trong lòng hắn.
"Có đau không?"
"Không đau..."
Emma hơi ngượng ngùng cúi đầu, sự vui sướng dâng tràn trong lòng, nàng cảm thấy hết thảy chờ đợi đều đáng giá. Giờ khắc này nàng mới thật sự cảm nhận được điều mẹ nói với mình năm đó, "Cảm giác yêu một người đàn ông chính là khi hắn không ở nhà thì con sẽ nhớ hắn, giận hắn, nhưng khi hắn về nhà thì con sẽ phát hiện việc chờ đợi này cũng là một loại hạnh phúc!"
Trong khi Emma đang thất thần thì Trâu Lượng lấy ra một chiếc hộp nhỏ được bọc hết sức xinh xắn từ trên người nhét vào trong tay nàng.
"Lần này ra ngoài thấy cái này khá hay nên anh mua cho em. Em xem có thích không".
Nếu nói một người ra ngoài phấn đấu mà không nhớ nhà là không thể. Trừ sư phụ và một đám anh em trong nhà hắn còn nhớ đến người phụ nữ của mình: Emma.
Ngoài nhiệt huyết chiến đấu, một người đàn ông còn luôn có một mặt dịu dàng.
"Đây là... Đây là tặng em?" Emma nhận lấy chiếc hộp, âm thanh vui mừng có chút run rẩy.
Kỳ thực từ trước tới giờ khi đứng trước mặt Arthur nàng vần thấy tự ti và phải kìm nén cá tính của mình. Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện Arthur cũng sẽ nhớ mua quà cho nàng.
Như đang nâng thứ báu vật đẹp nhất trên đời này, trong tiếng thúc giục của Arthur, Emma hết sức thận trọng mở hộp quà ra.
Động tác của nàng rất cẩn thận, ngay cả dây gói quà của hộp nàng cũng cố gắng gỡ thật nhẹ để không làm hỏng. Sau khi mở ra, một chuỗi vòng cổ ngọc trai tinh xảo trong hộp xuất hiện trước mắt Emma.
Từng viên ngọc trai to và sáng bóng lấp lánh một vầng sáng mờ mờ, thoạt nhìn phi thường đẹp đẽ.
Là con gái của Quan cầm quyền, Emma đã từng thấy những loại châu báu hoa lệ quý giá hơn nhiều, nhưng giờ khắc này tất cả mọi thứ kia cộng lại cũng không quý giá bằng chuỗi vòng cổ trước mắt này.
Vành mắt Emma hơi đỏ, tựa hồ có thứ gì đó sắp rơi xuống nhưng nàng đã cố gắng kìm lại rồi lộ ra một nụ cười, "Cảm ơn, em thích lắm!"
Trâu Lượng cũng cảm thấy trong lòng xuất hiện một càm giác khó hiểu, rất kỳ diệu. Trước đây hắn vấn đi tìm cảm giác này nhưng mãi vẫn không tìm được, nhưng khi không cố đi tìm nữa, khi mệt mỏi trở về chợt phát hiện có một căn phòng, có một ngọn đèn, có một người phụ nữ đang chờ đợi mình.
Loại cảm giác này là thứ khó có thể nói ra được.
Thỏa mãn!
Cuối cùng Trâu Lượng cũng chú ý tới nụ cười của Emma vẫn không cách nào giấu đi những giọt nước mắt, trong lòng hắn càng áy náy.
"Làm sao vậy Emma..." Đàn ông sợ nhất chính là thứ này, nhất là trong mặt này Trâu Lượng thật sự không có kinh nghiệm gì, chính hắn cũng không rõ thật ra mình mong muốn gì trên mặt tình cảm. Trong những năm tháng ảo trên Thông Thiên chi lộ hắn cũng không nhận được đáp án.
"Không có việc gì, đừng nhìn em như thế".
Emma cố gắng khống chế tâm tình của mình.
Trâu Lượng cũng không có kinh nghiệm, khi thấy phụ nữ khóc hắn thật không biết nên làm thế nào. May mà trong thời khắc khó xử đột nhiên từ trong bụng hắn phát ra tiếng sôi ùng ục.
"Ơ..."
Emma ngẩn ngơ, vội vã lau khô những giọt nước trên khóe mắt, "Arthur, anh còn chưa ăn cơm à?"
"Ờ, vừa về bận quá không kịp ăn", xoa xoa bụng, Trâu Lượng nhớ ra khi ở chỗ sư phụ hắn không kịp ăn cơm, sau đó cùng uống rượu tán gẫu với đám anh em trong tế ti đoàn hắn cũng không ăn cái gì. Bây giờ rốt cục không chịu nổi cảm giác đói này nữa.
"Anh đợi chút, em... Em đi nấu cho anh bát mì".
"Ơ, chân em..." Trâu Lượng chưa kêu xong Emma đã vội vã chạy ra ngoài.
Chỉ một lát sau Emma đã bưng một bát mì nóng hổi đến trước mặt Arthur.
Emma hơi xấu hổ vân vê góc áo, âm thanh lí nhí, "Đầu bếp trong nhà đã nghỉ rồi, đây là tự em nấu, mùi vị có thể..."
Trâu Lượng dùng hai tay bưng bát mì lên rồi ăn từng miếng lớn, rất thỏa mãn.
"Rất ngon..."
Có một loại mùi vị của "nhà".
Hạnh phúc, kỳ thực rất đơn giản.
***
Man Hoang tây bắc.
Trong chiếc lều lớn rộng rãi là một hình ảnh rất bừa bãi.
Đệ nhất dũng sĩ Yoria của tộc Tây Bá tên tuổi lẫy lừng Man Hoang đang nằm giữa mấy người phụ nữ tr*n tr**ng, cảnh tượng vô cùng ướt át.
"Đại nhân! Đại nhân Yoria dậy chưa?"
"Ờ?" Yoria hơi động một chút, đẩy cánh tay và cái đùi một thiếu nữ đang gác lên người mình ra rồi ngồi dậy lắc đầu.
Mái tóc vàng của tộc Lion tỏ ra vừa ngang bướng vừa nhiệt huyết, mái tóc xoăn màu vàng kết hợp hoàn mĩ với thân hình khỏe đẹp màu đồng của Yoria. Hắn tùy ý lắc lư mái tóc lộ ra một tư thế mạnh mẽ.
"Là Đông Minh à? Bây giờ là lúc nào?"
"Là ta thưa đại nhân. Các vị đầu lĩnh đều đang ở trong quân trướng chờ ngài triệu kiến".
Yoria đứng lên hất tung màn che cửa lều, thân thể hắn vẫn hoàn toàn tr*n tr**.
Ánh mặt trời rực rỡ từ bên ngoài chiếu vào phủ một tầng vầng sáng màu vàng lên trên thân thể lõa lồ của hắn. Khung xương và cơ bắp có tỉ lệ hoàn mỹ như chiến thần trong truyền thuyết giáng lâm!!
💬 Bình luận chương