Dừng lại một chút ở trong phòng ngủ, Thạch Mục liền trở lại đại điện. Hẳn đẩy ra cửa gỗ trên tường đại điện ra, lại đi đến hậu điện.
Phía sau đại điện là một chỗ đình viện. Bên trong trồng đầy núi trúc xanh tươi. Mà ở phía sau núi trúc, thấp thoáng lại thấy có một gian thạch động mật thất vô cùng rộng.
Đi vào trong mật thất, Thạch Mục đóng cửa đá lại, ngồi xuống bên giường đá phía trong động.
- Thạch Đầu, ta thế nào lại có cảm giác bọn họ không có xem ngươi là tứ trưởng lão, ngược lại đối xử như một kẻ tù tội? Hai hầu tử bên ngoài kia, nhìn thế nào cũng giống như tới để như bên ngoài không cắm hai cây cột ý tới.
Bạch Tàng nói đến đây, thần sắc trên mặt có chút tiêu điều.
Chân mày Thạch Mục nhíu lại. Trầm tư một lát, hắn ngẩng đầu hỏi:
- Không biết giã phái chủ chiến và phái chủ hòa, thực lực bên nào càng cường đại hơn một chút?
Thạch Mục hỏi.
Sau khi Bạch Tàng nghe xong, cười lắc đầu, mở miệng nói:
- Hai phái thực lực tương đương. Trong tám động, có ba vị động chủ có ý kiến nhất trí với ta. Có ba vị khác cùng nhất trí với Bạch Phi.
- Tám động? Cái gì gọi là tám động?
Thạch Mục có chút không hiểu hỏi.
- Thạch đạo hữu tới đây không lâu, không biết cũng là bình thường. Thật ra trong Di Thiên Cự Viên Nhất Tộc ta, dưới trưởng lão còn có tám vị động chủ, thống soái tám bộ Viên Tộc.
Bạch Tàng giải thích sơ qua.
- A, vậy còn có hai vị động chủ nã? Bọn họ thuộc về phái nào?
Thạch Mục hỏi.
- Hai người bọn họ nhất trí với ý kiến của đại trưởng lão, tức là không chủ trương ngay lập tức phản công, cũng không cho rằng nên tiếp tục lánh đời, thuộc về phái trung lập. Mặc dù phái này nhìn như chỉ có hai động, nhưng ở trong số lượng người, lại chiếm ưu thế rõ ràng.
Bạch Tàng đáp.
- A, thì ra là thế. Không biết là duyên do gì lại dẫn đến cục diện hôm nay?
Chân mày Thạch Mục nhíu lại hỏi.
- Ai, lập trường khác nhau. Những năm gần đây, lần lượt có các trưởng tộc năm đó từng đi theo Bạch Công tộc qua đời. Tất cả những người này lại đều là phái chủ chiến. Cho nên thực lực của phái chúng ta vẫn luôn giảm sút. Những người đi theo Bạch Phi, phần lớn là hậu bối sau trận chiến này mới lớn lên. Đối với việc trong tộc trải qua trận biến đổi lớn trước đó, bọn họ không cảm nhận sâu sắc. Bọn họ khi còn bé gặp phải náo động, sau đó trở lại yên ổn, đã dần dần quen sống trong an nhàn, quên mất nỗi sỉ nhục và thù hận do Thiên Đình gây ra cho tộc nhân. Bọn họ không biết, quên chẳng khác nào phản bội.
Sắc mặt Bạch Tàng có chút buồn bã nói.
💬 Bình luận chương