Quả nhiên không để cho hắn chờ bao lâu, một bóng người thô bạo đã xuất hiện ở trong tầm mắt của hắn.
Đây là một người thanh niên mặc áo lam, dung mạo tương đương tuấn lãng, khá cao.
Khuôn mặt trắng nõn, vô cùng ôn hoà, khiến cho người ta vừa nhìn một chút thì trong lòng đã có một loại cảm giác ấm áp nhàn nhạt.
Nếu như không phải là loại sát cơ không tên kia vẫn quanh quẩn, như vậy Diệp Huyền căn bản sẽ không tin tưởng, một thanh niên như ánh mặt trời như thế lại sẽ lần theo hắn để giết chóc.
Ngay khi Diệp Huyền nhìn thấy đối phương, đồng thời Lữ Phong c*̃ng lập tức nhìn thấy Diệp Huyền.
Phanh!
Hai ánh mắt va chạm ở trong hư không, không ngờ lại bùng ra một đoàn điện quang không tên, khí thế nồng đậm phun ra ở giữa hai người.
- Ngươi chính là Huyền Diệp?
Trên mặt Lữ Phong nhất thời lộ ra một tia ngạc nhiên và nghi hoặc, hắn hơi nhướng mày, nói:
- Ngươi đang ở chỗ này chờ ta?
Lữ Phong đã từng tưởng tượng ra rất rất nhiều phương thức gặp mặt Diệp Huyền, thế nhưng hắn chưa từng nghĩ đến sẽ lại có bộ dáng như lúc này.
Hơn nữa từ bên trong ánh mắt sắc bén của Diệp Huyền, hắn c*̃ng đã cảm nhận được, thiếu niên ở trước mặt này, tuy rằng chỉ vẻn vẹn là ngũ cấp tam trọng, thế nhưng loại khí thế này đã chứng minh đối phương không tầm thường.
- Chính là ngươi vừa nãy vẫn lần theo ta?
Diệp Huyền đứng lên, lãnh đạm nói.
Người thanh niên này, tuổi tác chừng hơn hai mươi tuổi, trước đó hắn cũng chưa từng thấy, không thể nghi ngờ, tất nhiên đối phương là học sinh c*̃ bên trong nội viện.
- Ngươi lại có thể phát hiện ra ta lần theo?
Lần này, Lữ Phong càng thêm giật mình.
Khí huyết thạch của hắn có thể căn cứ vào một tia khí huyết và khí tức của người khác mà học viên thiên tài xếp hạng thứ bảy trong học viện như hắn, trong lúc nội viện sát hạch lại ở trong tối đánh giết một tên tân sinh mới là ngũ cấp tam trọng. Lại vừa mới gia nhập học viên được hơn một tháng. Dưới cái nhìn của hắn, đây căn bản là chuyện bé xé ra to, giết gà dùng đao mổ trâu a.
Nhưng mà làm đệ tử Huyền Cơ Tông, hắn vẫn không chút do dự lĩnh nhiệm vụ, đồng thời bắt đầu tìm hiểu tình báo về Diệp Huyền.
Càng hiểu rõ sâu sắc về Diệp Huyền thì tâm tư vốn xem thường của Lữ Phong c*̃ng đã có chút yếu bớt.
Không thể không nói, tất cả những chuyện mà Diệp Huyền làm ở trong Mộng Cảnh Bình Nguyên căn bản không giống như là một người thiếu niên có thể làm được.
Chuyện này làm cho Lữ Phong đối với Diệp Huyền đã bắt đầu từ từ trở nên coi trọng.
Vì lẽ đó, khi hắn tìm thấy Diệp Huyền, hắn còn cố gắng dùng tinh thạch để làm mê hoặc Diệp Huyền. Hắn làm như vậy là muốn để cho Diệp Huyền coi hắn là một học sinh cũ, đến chỉ vì muốn cướp đoạt tinh thạch mà thôi.
Đây là ưu điểm to lớn nhất của Lữ Phong này.
Đó là mặc kệ hắn xem thường đối thủ bao nhiêu, khi nào giao chiến, hắn vẫn sẽ dụng hết toàn lực, sẽ không có chút xem thường đối thủ nào cả.
Chỉ là điều khiến cho hắn không nghĩ tới chính là, một lời của Diệp Huyền đã nói toạc ra thân phận của hắn, đã nhìn thấu kế hoạch của hắn.
- Người này lúc nhìn thấy ta vẻ mặt cũng không có một chút bất ngờ nào. Không chỉ nhận ra được bản thân bị khí huyết thạch lần theo, mà còn sớm biết rõ thân phận của ta. Xem ra người này quả thực có chỗ độc đáo, làm chuyện gì cũng cẩn thận a.
Nghĩ đến lời cảnh cáo và lời nói của đám người Đoạn phó tông chủ, Lữ Phong rất tán thành.
Vào giờ phút này, sự xem thường của hắn đối với Diệp Huyền đã triệt để bị ném ra sau đầu, cả người trở nên cực kỳ cảnh giác.
&
💬 Bình luận chương