Thông qua chuyến đi phù quang bí cảnh lần này, Diệp Huyền bội phục cách làm người của Chúc Thiên Lam, đặc biệt lúc trước hắn dứt khoát đứng ra cũng làm cho Diệp Huyền cảm kích.
Diệp Huyền tự nhiên hi vọng nhìn thấy người như vậy càng mạnh càng tốt.
- Ta có ít đồ là cho ngươi, cũng cho Tề Hiền, còn có một ít là cho Hạ Thất Tịch, ta đã âấy người Huyền Cơ Tông muốn động thủ, chỉ bằng hai người bọn họ không thể làm gì được đối phương.
- Những vật này nên mang cho tiền bối Hạ gia xem.
Đột nhiên Chúc Thiên Lam nghĩ đến cái gì, hắn nói ra một câu.
Ánh mắt Tề Hiền sáng lên:
- Đúng vậy, nếu như vị tiền bối kia biết rõ Diệp Huyền nghịch thiên, hắn ái tài có thể ra tay giúp đỡ.
- Đi cùng ta, ta nhất định sẽ thỉnh gia gia rời núi, tuyệt đối không thể nhìn người Huyền Cơ Tông động thủ với Diệp Huyền.
Ánh mắt Hạ Thất Tịch kiên định.
Sau khi an bài xong đội ngũ, ba người Chúc Thiên Lam nhanh chóng tiến tới thủ đô vương quốc.
Bọn ho không lo lắng Huyền Cơ Tông sẽ ra tay với cường giả và đệ tử của Thiên Kim quốc, bởi vì Huyền Cơ Tông đi vào liên minh mười ba nước chính là vì tài nguyên của phù quang bí cảnh, mà những bảo vật kia nằm trên người bọn họ, người Huyền Cơ Tông muốn ra tay cũng sẽ tìm bọn họ.
Ba người chạy đi như điên, hai ngày sau đó cả ba người đi tới thủ đô Thiên Kim quốc.
Không có nghỉ ngơi, hai người mang theo Hạ Thất Tịch vội vàng đi vào tiểu sơn phía sau phủ đệ Hạ gia, lúc này cung kính bái kiến.
Hai người vốn không có tư cách gặp được lão giả, bởi vì có Hạ Thất Tịch đi cùng, lão giả ẩn cư phái sau núi Hạ gia cũng đáp ứng gặp mặt.
Ba người vừa thấy được đối phương, lúc này âầm đan dược đưa lên, nói rõ ý đồ mình tới.
Hạ Thất Tịch quỳ gối phía dưới nói:
- Gia gia, ngươi nhất định phải cứu Diệp Huyền, nếu như không có hắn, Tịch nhi đã sớm chết trong phù quang bí cảnh nhiều lần, gia gia ngươi nhất định phải ra tay cứu hắn.
- Tịch nhi, ngươi đứng lên đi.
Lão giả kia cầm đan dược cười nói.
- Không, gia gia ngươi không đáp ứng cứu hắn, Tịch nhi sẽ không đứng lên, Tịch nhi biết rõ gia gia ngươi nhất định có thể làm được, hiện tại cũng đã qua hai ngày, nếu như ngươi lại không đi chỉ sợ không kịp.
Đôi mắt Hạ Thất Tịch đỏ rực và nói.
Lão giả kinh ngạc nhìn Hạ Thất Tịch, hắn quá hiểu cháu gái của mình, thái sơn có sập trước mặt nàng cũng không đổi sắc, lại càng không cần phải dùng ngữ khí như vậy với mình, vì sao nàng quan tâm tới người tên Diệp Huyền như vậy?
- Tốt, tốt, trước tiên cho ta xem đan dược đã.
Lão giả bất đắc dĩ lắc đầu, cầm lấy đan dược trong tay và xem xét, hắn vô cùng giật mình.
Hắn cẩn thận quan sát hồi lâu, lúc này mới buông đan dược xuống.
- Gia gia, thế nào, chúng ta nhanh chóng lên đường đi.
- Gấp cái gì mà gấp, đan dược các ngươi cầm về đi, người, ta không đi.
- Gia gia... Ngươi...
Hạ Thất Tịch như bị sét đánh, nàng ngây người tại chỗ, nước mắt không tự chủ rơi xuống như mưa.
💬 Bình luận chương