* ra bởi chủ sở hữu trước đây của phòng thí nghiệm này.
— QUẢNG CÁO —
Nói cách khác, đó là máy tuần tra của Lưu Kim Linh.
“Nói vậy thì thực sự tớ không tìm được cậu là phải, coi như tới đây cũng là tốt, chí ít còn thấy người.” Lưu Tích cười đáp lại.
Đúng lúc ấy, từ phía ngoài kia, Hải Cương dìu Minh Đa vào, ngồi bệt trên bậc thềm. Tên Lôi Huyết này trông xơ xác lắm, nói thật là cảm giác như sắp chết đến nơi. Suy nhược chồng suy nhược, chấn thương chồng chấn thương, đã vậy còn không phải Thuần Huyết húp máu hồi HP như Lưu Tích. Tóm lại, Minh Đa đang rất yếu.
Nhìn sang Hải Cương, hắn trông khác hẳn với lúc đánh với Lưu Tích. Đầu tiên là ngoại hình khác, chắc chắn là như vậy, tiếp đến là cái phong thái của hắn. Khác với một Hải Cương khắc khổ, nhìn kiểu thần bí và hung hăng như đang hoạt động trong thế giới ngầm lúc trước, Hải Cương này trông thân thiện hơn nhiều.
Lưu Tích cũng mừng vì hắn chưa chết, xét cho cùng, tên Thuần Huyết họ Lưu này cũng từng thương xót cho cái chết đấy.
“Chào, gọi là gì nhỉ? Hải nhé?” Lưu Tích đập tay lên vai Hải Cương, nói.
“Hơi ngược đời khi gọi họ người khác, nhưng cũng được thôi. Tích, mày có nhận ra tao ở đâu trước đây không?” Hải Cương lên tiếng đáp lại.
“Soát vé Thiết Điện Xa?” Lưu Tích nhớ về người được coi là kế nhiệm Sa Thái, nói ra. Đó cũng là một người mù, cũng cho hắn một cảm giác rất quen.
“Đúng là vậy.” Hải Cương gật đầu xác nhận.
Lưu Tích bật cười thành tiếng, Hải Cương cũng vậy. Cả hai người bọn hắn đều coi là từng có tình nghĩa qua, chung quy thì đang nhớ, rất đáng nhỡ, rất mừng khi được gặp lại. Được một lúc thoải mái, cả hai dừng lại.
“Vậy, tao tưởng mày đã chết mà, sao mà vẫn sống thế?” Lưu Tích lên tiếng hỏi.
— QUẢNG CÁO —
“Tao bị hạ độc thôi. Tên Hoàng Thao kia đã để độc chảy vào cơ thể tao, đó là một loại độc có thể gọi là khá nhẹ, gây tê liệt là chính nhưng sau một khoảng thời gian thì nó thực sự có thể giết người. Mày biết không, tao biết rằng Hoàng Thao trữ độc trong người để đóng giả Độc Huyết nên chỉ trữ được độc nhẹ.
Với độc nhẹ, tao có thời gian để phản ứng.
Thực ra thì tao đã nghi ngờ Hoàng Thao rất lâu rồi, từ khi tao nhận ra hắn không sử dụng Huyết Khiển. Đó chính là phương pháp dùng để che dấu bản chất Thuần Huyết của hắn. Và cũng từ lúc nghi ngờ, tao đã biết sớm muộn gì mình cũng bị tên này đụng tới.
Và quả thật là như vậy, khi tao bị giam, nó đã tới và hạ độc tao. Thế rồi, nó đem tao ra một cánh đồng mông quạnh, đào hố chôn tao xuống đất sâu. Nếu bị tê liệt và nằm dưới đất, tao chết là cái chắc, vì vậy tao đã làm liều.
Trong thế giới của Tân Huyết Hội, có những kẻ được gọi là culi cầm đồ. Lúc mới gia nhập tao đã thấy vài kẻ như vậy. Bọn hắn sẽ bị khuyết tật nặng, bị mù, tai thì hơi nghễng ngãng và được nhận vào Hội để tìm kiếm cơ hội được chữa lành, trong lúc đó, bọn hắn phải cầm đồ. Với thị giác và thính giác bị giới hạn như vậy, bọn hắn không thể phản bội vì có quá ít thông tin.
Trong lúc nằm dưới đất sâu ấy, tao đã nghĩ mình sẽ trở thành một culi cầm đồ, chỉ có vậy mới tiếp cận được một tên đa nghi như Hoàng Thao. Dù là phụ tá, nhân viên, hội viên, bất cứ thứ gì cũng đều bị Hoàng Thao nghi ngờ, chỉ trừ culi cầm đồ mà thôi.
Và tao dồn chỗ độc trong máu tao lên hai mắt…
Và tao, đã lấy hai nhãn cầu chứa đầy độc ấy ra…
Tự đoạn một phần cơ thể để giải độc, tao nghĩ cách này không chỉ có mình tao làm. Thế rồi, vì bị thương càng nặng thì Cuồng Huyết càng mạnh, tao đã vượt qua lớp đất phủ trên người mình mà lao lên mặt đất, trở thành một kẻ mù lòa, bắt đầu làm quen với việc thế giới chìm trong sắc đen.”
💬 Bình luận chương