* ra như thế nào, vì sao cảm giác chiến trận của ngươi lại tốt đến vậy.” Hoang Thao lau vệt máu còn vương trên mép, nói.
“Ta chưa từng thua những kẻ như ngươi và sẽ mãi như vậy! Ruồng bỏ gốc gác của mình để truy cầu sức mạnh, đó là những kẻ không đáng để được ta tôn trọng!” Lưu Tích đáp lại, lao tới một lần nữa.
“Nếu vậy, ta chỉ có thể nói là mọi chuyện đều có lần đầu tiên… và trong trường hợp này, nó cũng sẽ là lần cuối cùng. Lần đầu tiên ngươi thua một kẻ như ta và chết.”
Hoàng Thao nói, vung tay ra.
Từ tứ phía xung quanh Lưu Tích, bốn khối công trình lớn xuất hiện và lao tới. Hắn không còn đường nào khác ngoài bay thẳng lên trên, nhưng, con đường duy nhất lại là tử môn… Một cánh cổng đã mở ra, một khối nhà lớn chưa từng thấy đang giáng xuống, thẳng vào một con người nhỏ bé.
Lưu Tích cùng lúc bị năm mảnh của tòa tháp vây công, trực tiếp bị đè chặt bên trong.
💬 Bình luận chương