Ta nhấc chân, tiến vào chiến trường đọ sức cùng ôn thần.
Trần Lý giữ lấy tay ta, nhẹ giọng dặn:
“Cẩn thận.”
Lòng bàn tay hắn nóng bỏng, y như ta.
20
Ba ngày ba đêm liền, ta và Trần Lý chẳng hề chợp mắt.
Chúng ta vừa phối hợp với nha phủ đem những thi th.ể chết vì ôn dịch ra nơi hoang vắng thiêu hủy, vừa cùng các đại phu địa phương và quan viên triều đình đi khắp từng nhà, phát thuốc cứu người, ngăn dịch bệnh lan thêm.
Chúng ta khuyên dân rải vôi trước cửa, đun giấm thanh, đốt ngải cứu xông khắp nơi.
Những ai đã nhiễm bệnh đều được đưa đến khu cách ly chăm sóc.
Hai người chúng ta cứ thế đi lại giữa ranh giới sinh tử, không ngừng kéo từng sinh mệnh từ cửa Quỷ Môn Quan trở về nhân thế.
Tri huyện Tào đại nhân vì trận dịch này mà một đêm tóc bạc trắng.
Thời cuộc gian nan: Tây Bắc binh loạn chưa yên, Lưỡng Quảng lại bị bão tàn phá, triều đình trích ra mười vạn lượng bạc để cứu tế ôn dịch nơi đây.
Nhưng quan lại gian tham tầng tầng bòn rút, đến tay huyện Tào thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Ông thức trắng đêm, tự giễu mình — vốn mua quan cầu lộc để thỏa chí nhất thời, ai ngờ mới làm quan được hai năm đã gặp phải nạn lớn.
Ông nói:
“Làm quan mà chẳng vì dân làm chủ, chẳng bằng về nhà nướng khoai mà sống.”
Thế là đem một nửa gia sản bán đi để cứu dân.
Tấm lòng ấy khiến người người cảm kích.
Nhờ ơn trời, ôn dịch rốt cuộc cũng được khống chế.
Tào Tri huyện khi ấy khóc đến nước mắt nước mũi một dòng, chẳng bao lâu sau liền cáo quan về quê buôn bán.
Trời lại thương ông thêm một phen — mấy năm sau, Hoàng đế tra xét việc tham ô bạc cứu tế, nghe chuyện nghĩa cử của ông, ban cho tấm biển khắc hai chữ “Lương Quan” (Quan tốt).
Hai chữ giản đơn, lại khiến tửu lâu của ông mở ra sau này khách khứa tấp nập.
21
Nhưng đó đều là chuyện về sau.
Còn vào lúc này, nửa tháng sau khi ôn dịch dứt,
trời... lại không thương ta nữa.
Vì quá sức lao nhọc, ta gục ngã.
Trùng hợp thay, hôm ấy đúng là ngày sinh thần của ta.
Trần Lý nói muốn làm cho ta một thứ gọi là “bánh ga tô”.
Ta chẳng biết “bánh ga tô” là vật gì, chỉ nghĩ hẳn phải ngon lắm.
Kết quả — chưa kịp ăn miếng nào, ta đã ngã xuống giường, hôn mê bất tỉnh.
Khi mở mắt ra, đã là ba ngày sau.
Trần Lý vẫn ngồi bên giường.
Toàn thân hắn run rẩy, nắm chặt tay ta không buông.
Khi ta vừa hé mắt, yết hầu hắn chuyển động, ánh mắt ngân ngấn lệ, giống như một chú nai nhỏ bị tên bắn trúng, hoảng loạn và bất lực.
Hắn khàn giọng hỏi:
“Muội… vẫn còn sống chứ?”
Ta cố nở nụ cười yếu ớt:
“Không đâu, người đang nói chuyện với huynh bây giờ là hồn ma đấy.”
Ta tưởng câu nói ấy sẽ khiến hắn bật cười như mọi khi.
Nhưng không.
Hắn nói, giọng nghẹn lại:
“Ta tưởng… muội sẽ không tỉnh lại nữa.”
“Khí tức của muội mỏng như tơ, tưởng chừng sắp đứt ngay trước mắt ta.”
“Phùng Hỷ, ta thật sự sợ, mấy ngày nay… ta sợ đến phát điên.”
Ta sững người.
Ánh mắt hắn nhìn ta —
giống hệt ánh mắt đêm ấy trên thuyền từ Dương Châu về kinh thành.
💬 Bình luận chương