Mẫu thân nàng khẽ cười, ánh mắt mờ dần, tay vuốt nhẹ lên đầu nàng:
“Đại Nha… nhiệm vụ của mẫu thân… đã hoàn thành rồi.”
Lại một câu… nàng chẳng hiểu nổi.
Thủ Vận không còn khí lực mà truy hỏi nữa.
“Phải rồi, nương, người hoàn thành rồi…
Cha sẽ vui lắm, liệt tổ liệt tông họ Từ cũng sẽ vui lắm…”
Nàng cố gượng cười, để lời nói của mình nghe giống thật một chút.
Nhưng những lời trái với lòng dạ như thế… sao mà khó nuốt trôi quá.
Từng chữ từng câu, như kim châm vào lòng, máu trong tim cũng dường như rỉ ra.
Mẫu thân lại nói:
“Nương… không còn điều gì tiếc nuối nữa…”
Thủ Vận cắn môi, rốt cuộc vẫn không nhịn được, bật hỏi:
“Nương… người… thực sự yêu chúng con sao?”
Nếu thực sự yêu…
Vì sao lại vì đệ đệ mà bán đi con gái?
Lần đầu tiên là vì mê tín.
Lần thứ hai… là vì tiền.
Khi mang thai biết đứa nhỏ yếu ớt, vì muốn bồi bổ khí huyết cho nó, mẫu thân lại đem muội muội bán lấy tiền mua dược liệu quý. Nếu không nhờ Trình phu nhân đi ngang phố tình cờ trông thấy… thì nay đã thiếu mất một người.
Vì thế Thủ Vận mới chấp nhận làm thiếp cho Trần Lý.
Chấp nhận để đệ đệ gọi mình là “tiểu nương”.
Vì vậy nàng mới có tiền.
Vì vậy mẫu thân nàng… mới không vì tiền mà bán con.
Nhưng Thủ Vận thật sự rất mông lung.
Khi còn nhỏ, mỗi độ Trung Nguyên tiết, trong nhà không tiền, phụ thân sẽ thức trắng mấy đêm làm việc, chỉ để mua đèn hoa đăng cho các nàng.
Ánh đèn sáng rỡ, soi bóng mẫu thân đang ngồi khâu áo vá y,
Chơi mệt rồi, trên bàn có thịt — phụ mẫu một miếng cũng không ăn, đều gắp vào bát của các con.
Chẳng phải đó là yêu thương hay sao?
Lẽ nào… những điều ấy… không phải là yêu thương?
Vậy thì…
Tình yêu ấy, đã đi đâu mất rồi?
“Người thật sự yêu chúng con… sao?” — Thủ Vận lại hỏi.
Khóe mắt mẫu thân nàng lại rướm lệ.
Tay bà rũ xuống, không còn dám chạm vào các con, chỉ gian nan thốt ra một câu:
“Nhà ai… chẳng vậy chứ…
Chúng ta không có quyền lựa chọn…
Hồi nhỏ mẫu thân cũng có hai muội muội, không nuôi nổi… cũng bị dìm chết cả rồi…”
Bà không nói tiếp được nữa, quay sang nhìn Thủ Vận, giọng nức nở:
“Nương có lỗi với các con…
Nhưng cũng may, lấy cái mạng này…
Nương có thể đổi cho các con một con đường sáng…”
Ta nghe đến đó, hốc mắt cũng run rẩy.
Để đứa trẻ này mang họ Trần, được nhận là con cháu nhà họ Trần, tốt nhất là để ràng buộc máu mủ càng ít càng tốt.
Trong mắt mẫu thân Thủ Vận, nếu bà chết đi, đứa trẻ mồ côi cha mẹ, Trình phu nhân ắt sẽ không nỡ bỏ mặc.
Bà không thể đ.á.nh cược vào lòng tốt của người khác, chỉ còn cách dùng chính tính mạng mình, để tính một nước cờ cho các con.
Cho dù phải đ.á.nh đổi bằng cái chết.
“Nhiệm vụ của ta… đã hoàn thành rồi…”
Bà thì thầm, rồi khép lại đôi mắt.
Vậy nên…
Làm sao có thể nói là không có yêu thương?
Chỉ là…
Tư tưởng đã bóp nghẹt tất cả.
Ngay cả tình yêu… cũng bị đem ra cân đo tính toán.
Tiếng khóc của Thủ Vận vang vọng khắp gian phòng lạnh giá tháng Chạp.
Các muội muội của nàng cũng òa khóc theo:
“Nương ơi… con không còn nương nữa rồi…”
“Không ai vá áo cho chúng con nữa…”
“Nương của con…”
💬 Bình luận chương