Đoạn video vẫn tiếp tục được phát, cuộc nói chuyện của bọn người Bao Hiểu Tinh, Mã Tiểu Cương được ghi lại rất rõ ràng.
Bạch Trường Hỉ run rẩy, Tiết Chí Quân vã mồ hôi, bọn người Bao Hiểu Tinh, Mã Tiểu Cương tức muốn ói máu.
Lúc này, Mã Tiểu Cương tức giận bò dậy, chỉ tay vào mũi Liễu Kình Vũ nói:
– Liễu Kình Vũ, con mẹ anh đúng là thâm hiểm, vô liêm sỉ. Anh có biết lắp camera quay trộm trong phòng người khác là hành vi phạm pháp không. Anh là nhân viên công chức nhà nước, chấp pháp mà phạm pháp, anh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Nghe Mã Tiểu Cương nói vậy, Tiết Chí Quân và Bạch Trường Hỉ vui mừng như tìm được cứu tinh, cặp mắt sáng lên.
Tiết Chí Quân ra sức gật đầu nói:
– Không sai, Liễu Kình Vũ, Mã Tiểu Cương nói không sai, anh mời anh theo chúng tôi về Phòng công an huyện rồi.
Bạch Trường Hỉ cũng vội nói:
– Đúng vậy, Liễu Kình Vũ, hành vi này của anh đúng là biết luật mà phạm luật. Anh phải theo chúng tôi về phòng cảnh sát để giải thích rõ ràng.
Đến lúc này, Bạch Trường Hỉ không quan tâm được gì thêm nữa, ông ta chỉ muốn mau chóng giải quyết cho xong Liễu Kình Vũ, Lý Tiểu Ba có ở đây hay không ông ta cũng không cần biết. Lần này mà để Liễu Kình Vũ chạy thoát thì sau này sẽ rắc rối to.
Còn Lý Tiểu Ba lúc này lại chau mày, lộ vẻ âu lo.
Ông ta không ngờ có sự chuyển biến bất ngờ này, đây vốn là ván cờ thắng chắc, nhưng giờ lại vì đoạn phim của Liễu Kình Vũ mà đi vào bế tắc, ông ta bắt đầu thấy lo cho hắn.
Dù sao, lời nói của bọn người Bạch Trường Hỉ cũng có lý.
Vậy mà, Liễu Kình Vũ lúc này lại thản nhiên cười rồi nói:
– Mã Tiểu Cương, miệng anh bị tôi đánh đến hồ đồ rồ hả. Ai nói với anh là tôi đang quay trộm phòng người khác hả, tôi đang quay phòng tôi, vậy cũng phạm pháp sao?
- Hừ, hoàn toàn bịa đặt. Anh đảm bảo an toàn cho tài sản của chúng tôi, như vậy không phạm pháp đó chứ? Ngược lại là bốn người các anh, chưa được sự cho phép của chúng tôi mà dám tự ý đi vào rồi lắp đặt camera trong phòng chúng tôi, còn lên kế hoạch hãm hại tôi nữa, các anh mới thật sự là người phạm pháp.
Nói đến đây, Liễu Kình Vũ quay sang nhìn Lý Tiểu Ba rồi nói:
– Bí thư Lý, ngài nói thử xem, hành vi của họ có bị coi là phạm pháp không?
Lý Tiểu Ba không hề do dự mà gật lấy gật để:
– Đồng chí Liễu Kình Vũ nói không sai. Mã Tiểu Cương, hành vi của các cậu đúng là đã vi phạm pháp luật, còn ba căn phòng này có phải của Liễu Kình Vũ và Đường Trí Dũng hay không, hãy gọi nhân viên phục vụ đến để hỏi cho rõ ràng.
Nói rồi, Lý Tiểu Ba trực tiếp gọi điện yêu cầu nhân viên phục vụ đến để hỏi chuyện, sau khi hỏi và tra cứu xong, nhân viên phục vụ chứng thực với mọi người, căn phòng Liễu Kình Vũ đang ở và hai căn phòng ở hai bên đều do Liễu Kình Vũ và Đường Trí Dũng đã đăng ký đặt phòng.
Lần này, bọn người Bạch Trường Hỉ, Tiết Chí Quân, Bao Hiểu Tinh và Mã Tiểu Cương đều trợn tròn mắt, không ai ngờ Liễu Kình Vũ làm việc kín đáo và biết tính xa như vậy.
Chuyện đã đến nước này, Lý Tiểu Ba biết, đã đến lúc ông ta phải ra mặt.
Sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi, sắc mặt ông ta liền chùng xuống, lạnh lùng nhìn Tiết Chí Quân rồi nói:
– Đồng chí Tiết Chí Quân, cậu và bọn du thủ du thực Bao Hiểu Tinh cấu kết với nhau, hãm hại công chức nhà nước Liễu Kình Vũ, chứng cứ rành rành, giờ tôi tuyên bố lập tức đình chỉ mọi chức vụ của cậu, giao cho cơ quan có liên quan thật sự tuân thủ theo pháp luật, bốn tên này chắc chắn phải ngồi tù.
Nhưng Bạch Trường Hỉ cũng là một người thông minh, ông ta biết là lúc này mình đã thật sự đắc tội với Liễu Kình Vũ. Nếu muốn bảo vệ mình, ông ta phải tìm một chỗ chống lưng, và cũng chỉ có cha của bọn người Bao Hiểu Tinh mà thôi. Nghĩ đến đây, ông ta dày mặt nói với Lý Tiểu Ba:
– Bí thư Lý, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không?
Lý Tiểu Ba đương nhiên nhận ra ý đồ của ông ta, liền lạnh lùng nói:
– Có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi, không cần phải né tránh đâu.
Để nhận được sự cảm ơn từ bốn tên này và thế lực đứng sau lưng bọn chúng, Bạch Trường Hỉ vẫn kiên trì:
– Bí thư Lý, thân phận và lai lịch của bốn người này chắc anh cũng biết. Bao Hiểu Tinh là con trai Phó bí thư Huyện ủy Bao, Từ Văn Đào là con trai Phó chủ tịch huyện Từ, còn Mã Tiểu Cương là con trai của Phó chủ tịch thành phố Mã, nếu thật sự đụng tới bốn người bọn họ, e là cũng sẽ đem lại rắc rối cho anh.
Lý Tiểu Ba cười lạnh lùng:
– Rắc rối? Không lẽ chỉ vì bọn họ là con trai của ai đó mà nhân viên chấp pháp chúng ta phải kiêng dè sao? Không lẽ chúng ta cứ để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm, vu oan hãm hại nhân viên công vụ sao? Nếu đúng là như vậy, Nhà nước còn cần chúng ta để làm gì?
Lý Tiểu Ba nói năng kín kẽ, Bạch Trường Hỉ không sao bắt bẻ được.
Đúng lúc này, Mã Tiểu Cương nhân lúc mọi người đang nói chuyện, đã âm thầm móc điện thoại ra gọi:
- Cha, con và mấy người Bao Hiểu Tinh sắp bị Bí thư Đảng ủy huyện Cảnh Lâm hạ lệnh bắt rồi. Cha mau nghĩ cách đi, nếu không cha sẽ phải vào tù thăm con đó.
Thấy vậy, bọn người Bao Hiểu Tinh lần lượt lấy điện thoại ra gọi.
Từ đầu đến cuối, Liễu Kình Vũ đều đứng đó lạnh lùng quan sát, thấy bốn tên kia gọi điện về cầu cứu hắn cũng không ngăn lại. Nếu không, bọn người Mã Tiểu Cương làm sao có cơ hội gọi về nhà được.
Còn Bạch Trường Hỉ, sau khi nghe Lý Tiểu Ba nói xong, ông ta định mở miệng, nhưng lại không biết nên nói gì.
Không khí trở nên ngột ngạt, cả căn phòng im ắng.
Vẻ mặt của ai cũng đều căng thẳng.
Chính trong lúc này, hàng loạt tiếng chuông điện thoại phá tan bầu không khí im lặng này.
Điện thoại của Lý Tiểu Ba rung lên.
Lý Tiểu Ba cầm điện thoại lên xem, không ngờ là Bí thư Đảng ủy Công an thành phố Đổng Hạo gọi đến.
Ông ta bất giác chau mày, cú điện thoại này ông ta không thể không nghe máy.
Đường dây đã thông, Đổng Hạo đi thẳng vào vấn đề:
– Đồng chí Lý Tiểu Ba, nghe nói anh ra lệnh bắt bốn người Mã Tiểu Cương về đồn công an đúng không?
Lý Tiểu Ba gật đầu:
– Đúng vậy, đúng là có chuyện này, tôi đang ở hiện trường. Bí thư Đổng, không biết ngài có chỉ thị gì không?
Đổng Hạo trầm giọng nói:
– Đồng chí Lý Tiểu Ba, tôi biết bốn người đó có chút quá đáng trong chuyện của Liễu Kình Vũ, nhưng mà dù sao họ cũng còn trẻ nên không hiểu chuyện, Phó chủ tịch thành phố Mã nhờ tôi hỏi anh, chuyện này anh có thể nương tay được không. Anh và đồng chí Liễu Kình Vũ cứ đưa ra điều kiện, chỉ cần hợp lý, ông ấy và chúng ta đều có thể thương lượng.
Chuyện đã đến nước này, cho dù là Đổng Hạo cũng không dám ép Lý Tiểu Ba phải thu hồi mệnh lệnh. Dù sao Liễu Kình Vũ cũng đã có chứng cứ xác thực.
Vừa lúc đó, điện thoại của Liễu Kình Vũ đổ chuông.
Chủ tịch huyện Hạ Quang Minh gọi đến. Lúc này, Hạ Quang Minh cũng đã biết kế hoạch của Bao Hiểu Tinh đã thất bại và đang trong tình thế hiểm nguy. Trong lòng y tuy rủa thầm bọn họ vô dụng, nhưng không thể không nhận lời Từ Văn Đào và Bao Thiên Dương, gọi cho Liễu Kình Vũ.
– Đồng chí Liễu Kình Vũ, tôi nghe nói cậu và đám người Bao Hiểu Tinh, Từ Văn Đào xảy ra một số chuyện không vui tại nhà khách Trung Thiên, không biết cậu có thể nể mặt Chủ tịch huyện này, để chuyện đó cho tôi xử lý được không?
Hạ Quang Minh thản nhiên nói.
Giờ y không cho Liễu Kình Vũ con đường lui nào, cũng không cho mình con đường lui nào, y chính là muốn dùng cách này để nói cho Liễu Kình Vũ biết, nếu hắn không nể mặt y, vậy thì sau này cả hai sẽ thành thù địch.
💬 Bình luận chương