Ngô Lượng Khoan cười ha hả, nói:
– Bí thư Lý, thật ra chỉ cần có sự m tính từ điểm khảo sát cho ba đầu sỏ về ngành năng lượng của châu Âu, Mỹ, Nhật với giá cao, đồng thời nhah chóng ký hiệp định chuyển nhượng đầu tư với họ, khiến họ phải cam kết sẽ bỏ một món tiền khổng lồ vào mảnh đất đó, xây dựng khu công nghiệp cao. Sau khi ký hiệp định, chúng ta sẽ cùng với họ bí mật bổ sung hiệp định. Chúng ta phải có được 30% cổ phần ở khu đất đó, 70% còn lại họ sẽ dựa vào tỉ lệ đầu tư mà phân chia. Hơn nữa, chúng ta phải nhanh chóng yêu cầu họ chuyển khoản thanh toán đến thành phố Liêu Nguyên.
Nếu như vậy, chúng ta có thể tạo thành việc đã rồi. Một khi ba nhà đầu sỏ về ngành năng lượng có được mảnh đất này rồi, về sau dù dự án metan hydrat này có do doanh nghiệp nào triển khai thì chúng ta cũng có được sự đảm bảo lợi ích ổn định nhất. Hơn nữa, chúng ta còn phải ký hiệp định bảo mật với họ, bất cứ lúc nào, họ đều phải giữ bí mật về thân phận của chúng ta, đảm bảo thân phận của chúng ta sẽ không thể bị tiết lộ ra ngoài. Ngoài ra, khi họ trao đổi khai thác, phát triển dự án này với các nhà đầu tư khác cũng đều phải bảo đảm lợi ích ổn định của chúng ta.
Nghe ý kiến mà Ngô Lượng Khoan đưa ra, trong lòng Lý Vạn Quân và Tôn Ngọc Long thấy không yên. Mặc dù Lý Vạn Quân vẫn mơ hồ cảm thấy trong đề nghị này của Ngô Lượng Khoan vẫn còn tồn tại những chỗ mạo hiểm, nhưng lại không thể không thừa nhận, đây đúng là sự bảo đảm ổn thỏa nhất rằng ở bất cứ tình huống nào, họ đều có thể đảm bảo được lợi ích của mình. Bởi vì họ đã gắn lợi ích của mình với lợi ích của ba doanh nghiệp đầu sỏ trong ngành năng lượng của châu Âu, Mỹ, Nhật. Bất kể như thế nào, ba doanh nghiệp này đều phải bảo đảm lợi ích của phía Lý Vạn Quân đầu tiên rồi cuối cùng mới bảo đảm lợi ích của bản thân. Hơn nữa, không có sự m xung quanh đó để làm khuôn viên của khu công nghiệp, quyền sử dụng trong 50 năm. Họ chịu trách nhiệm bồi thường tất cả người dân và giải phóng mặt bằng. Còn về việc tại sao họ lại đầu tư tận 12 tỉ, lý do rất rõ ràng, đó là muốn xây dựng một khu công nghiệp lớn, trong đó bao gồm vốn xây dựng công xưởng. Được rồi, tôi không muốn nói thêm nữa, mọi người bỏ phiếu biểu quyết đi!
Tôn Ngọc Long vừa nói xong, Liễu Kình Vũ lập tức nói:
– Bí thư Tôn, đợi một chút. Tôi nghĩ, trước khi biểu quyết, ông có thể đưa các văn kiện liên quan đến việc đàm phán giữa ông và Chủ tịch Đường với doanh nghiệp nước ngoài đó cho chúng tôi xem được không? Không thể để chúng tôi vẫn còn mơ hồ đã bỏ phiếu biểu quyết. Ít nhất chúng tôi cần phải biết rốt cuộc chúng ta đã đàm phán gì với đối phương, đối phương có đúng chỉ cần điều kiện đơn giản đó không.
Tôn Ngọc Long sau khi nghe xong, sắc mặt liền trở nên vô cùng khó coi. Y vốn muốn nhanh chóng thông qua văn kiện đó trong cuộc họp thường vụ này, thật không ngờ, Liễu Kình Vũ lại làm rối lên, lẽ nào hắn đã nghe phong thanh được điều gì rồi?
Tuy nhiên, Tôn Ngọc Long cũng đã có chuẩn bị trước, lập tức lấy ra tài liệu đã chuẩn bị sẵn phát cho các Ủy viên, nói:
– Tôi dành cho mọi người 5 phút để xem tài liệu này, xem xong mọi người lập tức bỏ phiếu.
Sau khi cẩn thận xem xong văn kiện đó, Liễu Kình Vũ không khỏi toát ra một tia ớn lạnh. Hắn thật không ngờ, Tôn Ngọc Long lại điên rồ đến như vậy. Nếu làm theo hiệp định bước đầu đàm phán của Tôn Ngọc Long thì đồng nghĩa với việc thị xã Đông Giang giao quyền sử dụng mảnh đất 25km2 trong 50 năm cho đối phương chỉ với giá 1 tỉ, bình quân một năm chưa đến 20 triệu. Cần phải biết rằng, đây là mảnh đất 25km2 đấy, mấu chốt là trong 50 năm, thị xã Đông Giang không thể vì bất cứ lý do nào mà can thiệp vào hoạt động kinh doanh và phát triển của đối phương. Đây gần như có thể gọi là hiệp ước bất bình đẳng rồi.
💬 Bình luận chương