Vân bước vào căn phòng tối tăm, nơi mà hội đồng đã từng tiến hành các thí nghiệm bí mật. Mùi ẩm ướt và hơi lạnh khiến cô rùng mình. Cô nhìn quanh, cảm giác như có hàng triệu đôi mắt đang điều này xảy ra!”
Thảo nhíu mày, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. “Nếu chúng ta công bố điều này, sẽ có nguy cơ lớn cho cả nhóm. Họ sẽ không ngần ngại tấn công chúng ta.”
“Nhưng nếu không làm gì, họ sẽ tàn sát tất cả những người không có sức mạnh. Chúng ta phải có lựa chọn!” Vân đáp, giọng cô tràn đầy nhiệt huyết.
Ngọc Anh và Kiều Linh cũng xuất hiện, theo sau Thảo. Ngọc Anh gật đầu, thể hiện sự đồng tình. “Chúng ta phải tìm cách phá hủy nó. Không thể để kẻ thù lợi dụng sức mạnh này.”
“Nhưng nếu chúng ta phá hủy nó, có thể họ sẽ truy lùng chúng ta.” Kiều Linh lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc.
Vân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cô biết rằng mọi quyết định đều có hệ quả. “Chúng ta có thể sử dụng nó để đối phó với họ. Nếu chúng ta giữ nó và dùng nó đúng cách, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”
“Cơ hội để làm gì?” Thảo hỏi. “Để trở thành những kẻ áp bức như họ? Hay để bảo vệ những người yếu đuối?”
“Để bảo vệ những người không có sức mạnh,” Vân trả lời, giọng cô chắc chắn hơn. “Để cho họ thấy rằng chúng ta không phải là những kẻ bị đẩy ra mãi mãi.”
Ngọc Anh cắn môi, có vẻ đang suy nghĩ. “Tôi không thể tin vào sức mạnh đó. Chúng ta sẽ trở thành những kẻ ác nếu sử dụng nó.”“Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chết!” Vân gào lên, trái tim cô như muốn vỡ ra. “Chúng ta không thể để họ tiếp tục đè bẹp chúng ta. Hãy cho tôi một cơ hội!”
Một khoảng lặng kéo dài. Thảo nhìn Vân, ánh mắt cô thể hiện sự đấu tranh nội tâm. “Nếu chúng ta quyết định sử dụng nó, chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho mọi hậu quả.”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” Vân khẳng định. “Nếu chúng ta không hành động, hội đồng sẽ không ngừng lại.”
Kiều Linh hít một hơi thật sâu. “Tôi đồng ý. Nhưng hãy chắc chắn rằng chúng ta chỉ sử dụng nó để bảo vệ, không phải để tấn công.”
“Được,” Vân đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không trở thành những kẻ ác. Chúng ta sẽ làm điều đúng đắn.”
Cuộc thảo luận kết thúc với những cái gật đầu đồng thuận. Vân cảm nhận được sức mạnh của nhóm mình, nhưng cũng thấy rõ sự nguy hiểm đang rình rập. Họ phải hành động cẩn thận.
Khi họ rời khỏi căn phòng, Vân cảm thấy một sức nặng trong lòng. Họ đã quyết định sử dụng vũ khí, nhưng liệu có thực sự là con đường đúng đắn? Cô tự hỏi, khi mà bóng tối của hội đồng vẫn đang đè nặng lên họ.
“Chúng ta sẽ phải tìm cách xâm nhập vào hội đồng và phá hủy thiết bị này,” Thảo nói, giọng cô đầy quyết tâm.
“Đúng,” Vân đồng ý. “Chúng ta cần kế hoạch cụ thể. Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội.”
Ngọc Anh mỉm cười, ánh mắt rực sáng. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai trong nhóm bị tổn thương. Hãy cùng nhau vượt qua thử thách này.”
“Chúng ta sẽ không đơn độc,” Kiều Linh thêm vào, sự tự tin hiện rõ trong từng lời nói.
Khi họ bước ra khỏi khu vực tối tăm, Vân cảm thấy như cả thế giới đang chờ đợi quyết định của họ. Họ đã lựa chọn một con đường đầy nguy hiểm, nhưng cũng là con đường dẫn đến hy vọng.
Cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng khi họ bước ra ánh sáng. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và họ không thể lùi bước.
,
💬 Bình luận chương