Trang chủTruyện

Chương 95

Kẻ Thắng Cuộc · Chương 95/97

Chương 95

Kẻ Thắng Cuộc · Chương 95/97

Du Dã trước khi đến căn biệt thự này, trước sau luôn cảm thấy không thể tiếp tục ở lại Pháp được nữa, bởi vì nơi này là chốn khởi đầu của những hồi ức không vui, lại quên mất rằng nơi này cũng đồng thời là chốn khởi đầu của Quý Khâm Sinh và cậu.

Thì ra sẽ có người ở đây đợi cậu trở về.

Động từ "chờ đợi" này, ấm tình mà lại lãng mạn, khiến người nghĩ đến là trong lòng căng đầy, chóp mũi cay cay.

Du Dã mất mặt mà khóc nức nở một hồi ở trong lồng ngực của Quý Khâm Sinh, giữa lúc đó, cô bé tóc đỏ nhà hàng xóm đang lôi kéo bạn trai của mình từ trong nhà đi ra, liếc mắt một cái đã nhận ra bọn họ, cô bé lớn rồi, đã đến tuổi hẹn hò bạn trai.

Cô bé tóc đỏ đã cao lớn hơn rất nhiều, vốn còn đang nhiệt tình chào hỏi, kết quả nhìn thấy Du Dã khóc vô cùng thê thảm, giọng nói liền bị nghẹn trở vào, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Quý Khâm Sinh duỗi tay ôm cậu, áp mặt của Du Dã vào trong lồng ngực của mình, vẫy tay bắt chuyện với cô bé tóc đỏ một cách tự nhiên, nói vài câu bằng tiếng Pháp.

Trong lúc nói chuyện, khoang ngực của hắn khẽ rung lên, khuôn mặt nóng bừng của Du Dã áp vào đó, bị rung mà hơi tê.

Chờ đến sau khi cô gái nhỏ tươi cười kéo bạn trai đi, cậu mới ngẩng mặt lên khỏi lồng ngực Quý Khâm Sinh: "Cô bé nói gì vậy?"

Quý Khâm Sinh cúi đầu nhìn cậu, nụ cười ánh lên trong đáy mắt: "Cô bé bảo tôi tối nay dẫn em sang nhà bọn họ ăn cơm."

Du Dã không tin, rõ ràng hai người nói với nhau một tràng dài như vậy, anh hỏi tôi đáp một hồi, làm sao có thể chỉ là nên bởi vô số hình lục giác (lý do vì sao gọi là kim cang, hoặc có thể liên quan đến Kinh kim cang bên đạo Phật) và có màu vàng.

Ngoài ra thì chỗ tôi dịch là "đặt... lên bàn thờ", nguyên văn là "将...供起来", tùy ngữ cảnh thì câu này mang ý nghĩa giống mấy câu đùa mang ý hơi xấu bên mình, kiểu "mày đội bạn gái mày lên đầu luôn à", hay là "khiếp mày lên bàn thờ tao ngồi luôn đi", "chị ngồi ngay ngắn cho em lạy" =))

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương