Minh đứng vững, lòng dũng cảm tràn đầy khi đối diện với Nguyễn Kha. Ánh mắt hắn lạnh lùng như một cơn bão, và không khí xung quanh như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của bóng tối. “Chúng ta sẽ không để ngươi cản bước!” Minh tuyên bố, giọng nói chắc nịch.
“Ngươi có thể thử, nhưng ta không có ý định cho phép,” Kha đáp, đôi môi cong lên thành một nụ cười khinh bỉ. Hắn vung tay, và bóng tối xung quanh như sống dậy, cuộn tròn và nhô ra như những con rắn.
“Phong, Hương, chuẩn bị!” Minh quát. Anh cảm nhận được sức mạnh của không gian tùy thân trong người, nhưng không biết nó có đủ để chống lại sức mạnh của Kha.
Hương nhanh chóng giương tay, những nhánh cây từ không gian của cô vươn ra, tạo thành một tấm chắn bảo vệ. “Chúng ta cần phải tách hắn ra khỏi bóng tối!” Cô nói, mắt sáng lên với quyết tâm.
“Đúng vậy!” Phong gật đầu, chuẩn bị tư thế chiến đấu. “Chúng ta sẽ không bị đánh bại!”
Kha cười, tiếng cười như một âm thanh vọng lại từ địa ngục. “Các ngươi nghĩ rằng có thể đánh bại ta sao? Ta đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều so với lần cuối cùng.”
“Chúng ta đã không còn là những người yếu đuối trước đây!” Minh nói, lòng quyết tâm trỗi dậy. Anh tập trung vào không gian tùy thân của mình, cảm nhận sức mạnh từ những linh dược bên trong. Một phần của anh biết rằng việc sử dụng quá sức có thể gây hại cho chính mình, nhưng không còn thời gian để do dự.
Kha nhếch môi, tay hắn vung lên, bóng tối lao về phía họ như một cơn lũ. Hương nhanh chóng tạo ra một bức tường cây, nhưng sức mạnh của Kha quá mạnh, khiến bức tường đó bắt đầu rạn nứt.
“Chúng ta cần phải tấn công!” Phong kêu lên, nắm chặt vũ khí trong tay. Anh lao vào, sức mạnh thể chất của mình tỏa ra như một cơn gió.
“Đợi đã!” Minh gọi. “Hãy phối hợp!”
Phong dừng lại, hiểu ý. Hương đưa tay lên, tạo ra một cơn gió nhẹ, giúp Phong tăng tốc. Minh cùng lúc đó, từ không gian tùy thân, rút ra một lọ linh dược, uống vội vàng. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, sức mạnh tràn đầy.
“Giờ!” Hương hét lên.
Phong lao vào Kha, trong khi Hương tạo ra những nhánh cây quấn lấy bóng tối, hạn chế sự di chuyển của hắn. Minh đứng ở phía sau, bạn bè thất bại.
“Chúng ta không được từ bỏ!” Hương tiếp tục, sức mạnh của cô hòa quyện với ánh sáng của Minh, tạo ra một luồng năng lượng mới.
Phong gầm lên, dũng cảm lao vào, và những nhánh cây của Hương bắt đầu tấn công lại, tạo ra một vòng xoáy giữa ánh sáng và bóng tối. Cuộc chiến trở nên dữ dội, cả ba người đều dốc toàn lực.
Kha, nhìn thấy sức mạnh của họ, tức giận, tăng cường sức mạnh của mình. “Ta sẽ không để các ngươi cản trở ta!”
Nhưng Minh đã không còn thời gian để sợ hãi. Anh tập trung, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim, từng hơi thở của bạn bè bên cạnh. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu đến cùng!”
Và chính vào lúc này, sức mạnh từ không gian tùy thân của Minh bùng nổ. Một ánh sáng rực rỡ như mặt trời chiếu rọi, bao trùm cả không gian, thổi bay bóng tối của Kha. Hắn gầm lên, nhưng không thể nào ngăn cản được sức mạnh của tình bạn.
“Giải phóng!” Hương và Phong cùng hô, tạo thành một sức mạnh đồng bộ.
Ánh sáng lan tỏa, cuốn trôi mọi bóng tối, và Kha bị đẩy lùi. Hắn ngã xuống đất, ánh mắt ngỡ ngàng. “Không thể nào…”
Cuộc chiến chưa kết thúc. Minh biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho một cuộc đối đầu cam go hơn. Họ đã chiến thắng một trận, nhưng cuộc chiến với Kha vẫn còn dài.
“Chúng ta phải đi thôi!” Minh hối thúc, lòng vẫn còn rộn ràng. Hương và Phong gật đầu, chuẩn bị cho những gì sắp tới.
Nhưng giữa lúc họ định rời đi, một tiếng động vang lên từ phía sau, làm họ dừng lại. Ánh sáng lấp lánh từ không gian tùy thân chưa kịp tắt, và một bóng hình khác xuất hiện. Đinh Hoa, với nụ cười bí ẩn, đứng đó.
“Các ngươi nghĩ rằng đã thắng sao?” Cô ta nói, đôi mắt lấp lánh như sao.
“Chúng ta không sợ!” Phong hét lên.
“Hãy chuẩn bị cho điều bất ngờ tiếp theo,” Hoa nói, và bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Họ phải đối mặt với những điều chưa biết, và sức mạnh của tình bạn sẽ là chìa khóa để vượt qua mọi thử thách.
,
💬 Bình luận chương