Editor: Chi Chi
***
Từ Qua ngẩn ngơ nhìn nụ cười của Lục Thịnh. Cô nuốt nước miếng, vội cúi đầu húp cháo: “Đúng vậy, chúng ta là đồng nghiệp.”
Lục Thịnh nén cười, những ngón tay vuốt nhẹ cái thìa.
Từ Qua rất thú vị.
Ăn cơm xong, Lục Thịnh đứng dậy đi thanh toán, Từ Qua vội vàng cầm ví đi theo sau: “Để tôi mời anh.”
“Lần sau.”
Từ Qua vốn đang kiên trì, nghe anh nói vậy liền nhét ví tiền vào chỗ cũ.
“Được, lần sau tôi mời anh ăn cơm.”
He he! Lại có một cơ hội nữa.
Lục Thịnh thanh toán xong, một tay đút túi khẽ liếc Từ Qua, nhấc đôi chân dài đi ra khỏi quán ăn: “Cô tan làm đi, tối nay không cần tăng ca.”
Từ Qua muốn hỏi anh thì sao, nhưng nhìn bóng lưng Lục Thịnh đành nuốt lại những lời muốn nói, cô và Lục Thịnh vẫn chưa thân thiết đến mức đó.
“Vậy tôi về trước đây.”
“Có cần tôi đưa về không?”
“Không cần đâu, bên kia đường có xe buýt chạy ngang chung cư.” Từ Qua vội vàng nói: “Anh mau đi đi.”
“Vậy thì tốt, chú ý an toàn.”
Lục Thịnh không đưa Từ Qua về, anh còn có việc phải làm.
Từ Qua không dám nhìn Lục Thịnh lâu, sợ anh phát hiện ra mánh khóe của mình sẽ có ấn tượng xấu, cô đeo ba lô bước nhanh đến trạm chờ xe buýt bên kia đường, ép buộc mình không được quay lại nhìn vị trí của Lục Thịnh.
Lục Thịnh khởi động lái xe đi, khẽ liếc nhìn bóng dáng của Từ Qua, cô đang cúi đầu nhìn điện thoại, Lục Thịnh thu tầm mắt ngoặt xe chạy về đơn vị.
Từ Qua đợi nửa tiếng vẫn không thấy xe buýt đến, cô vẫy tay gọi một chiếc taxi, vừa ngồi vào xe thì điện thoại đổ chuông. Người gọi là Trịnh Húc, Từ Qua bắt máy: “Anh Trịnh.”
“Sao anh không thấy em ở đơn vị? Em về nhà rồi?”
“Em đang trên đường về nhà, có việc gì thế?” Trịnh Húc gọi điện thoại cho cô làm gì? Có chuyện gì sao?
“Anh đang ở ngoài ăn cơm, em có rảnh không?”
“Em vừa ăn xong.” Từ Qua nở nụ cười: “Chúng ta hẹn hôm khác ăn cùng được không?”
Trịnh Húc im lặng một lát: “Em đã ăn rồi?”
“Ừm.” Từ Qua định giải thích mình ăn cơm với Lục Thịnh, nhưng suy đi tính lại cuối cùng không dám nói ra.
“Thật không khéo, vậy để hôm khác anh lại mời em.”
“Được.” Từ Qua đang định cúp điện thoại thì Trịnh Húc nói tiếp: “Anh thấy mấy ngày nay em rất thân thiết với Lục Thịnh, em quen anh ta à?”
Quen? Từ Qua có phần không vui, sao ai cũng nhận ra thế?
“Không có.” Từ Qua sợ mình nói sai, nhẩm đi nhẩm lại mấy lần ở trong lòng rồi mới nói ra: “Mấy ngày nay Đội trưởng Lục tìm nhà ở nên đến hỏi ý kiến em.”
“Thế à? Em và anh ta đều là người Thành phố B hả?”
“Đúng vậy.” Lục Thịnh đúng là người Thành phố B, Từ Qua cũng thế.
“Bọn em là bạn học? Học cùng trường đại học?”
“Ừm.”
“Trước kia em có quen biết anh ta không?”
“Em biết anh ấy, anh ấy rất nổi tiếng ở trường học.” Từ Qua không biết Trịnh Húc hỏi mấy cái này làm gì, nói: “Anh Trịnh, có vấn đề gì không?”
“Em có biết vì sao Lục Thịnh bị điều đến Thành phố C không?”
“Anh biết?”
Từ Qua cũng rất tò mò tại sao Lục Thịnh lại đến Thành phố C, chuyện này cô nghĩ mãi không ra. Với lý lịch của anh ấy được điều động lên tỉnh cũng không thành vấn đế, nếu như không mắc sai lầm chính trị quá nghiêm trọng, hẳn đã sớm được thăng chức, chứ không phải bị lưu đày đến Thành phố C cả chim không thèm ỉa này làm một đội trưởng nhỏ nhoi.
“Anh không biết nên mới hỏi em.”
“Cái này em thật sự không biết.”
“Em có bạn học ở Thành phố B không? Hỏi thăm một chút?”
Từ Qua phì cười ra tiếng: “Anh Trịnh, chúng ta không nên bà tám chuyện này, như vậy không tốt.”
Trịnh Húc cũng ý thức được mình đã nói quá: “Quả thực không nên bà tám, anh nói chuyện nghiêm túc nhé. Hôm nào đó hẹn nhau uống rượu, không được không đến lần nữa.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Từ Qua xoay đầu nhìn quanh cảnh ngoài cửa sổ, ánh mắt trầm xuống.
Rốt cục vì sao Lục Thịnh lại đến đây? Cô mím môi, ngón tay đặt trên điện thoại. Cô có bạn học làm trong Đội cảnh sát hình sự ở Thành phố B, nhưng Từ Qua không thể gọi cú điện thoại này bởi đây là chuyện riêng của Lục Thịnh.
Đèn đường vừa lên, hoàng hôn trầm lặng, Từ Qua gác tay lên cửa sổ nhìn bên ngoài. Ngọn hải đăng lóe sáng ở phía xa, soi rõ những công trình kiến trúc ở gần đó, Từ Qua nhắm mắt lại.
Suy nghĩ của cô lại quay về vụ án, hung thủ giết Lưu Tĩnh và Lưu Nhiễm là một người sao? Hắn là loại người gì? Di chuyển không ngừng trong bóng tối tìm kiếm mục tiêu gây án? Hay giống như bóng ma ẩn núp trong màn đêm châm thuốc lá.
Hầu kết Lục Thịnh khẽ di chuyển.
Từ Qua cười nhẹ một tiếng, ngậm thuốc hàm hồ nói: “Đỡ mất công.”
Lục Thịnh nhìn cô, tàn thuốc bùng cháy trong gió, mái tóc của cô bị gió thổi tung lên.
Khoảng nửa phút sau, Từ Qua đứng dậy lùi lại đứng cách Lục Thịnh nửa mét, làn khói trắng tan vào không khí, giọng cô trầm trầm: “Hôm nay mây đen kéo dày đặc, chắc sắp mưa rồi.”
Lục Thịnh đặt điếu thuốc lên môi, di chuyển ánh mắt. Anh híp mắt nhìn chằm chằm mặt nước, mu bàn tay vẫn còn đọng lại hơi ấm.
Trời có mưa hay không anh không biết, nhưng anh biết Từ Qua muốn ăn đòn.
Hút xong một điếu thuốc, Lục Thịnh đứng lên vượt qua Từ Qua đi về phía bờ kè: “Lên thôi.”
Từ Qua sống hai mươi mấy năm chưa từng chịu k*ch th*ch như thế bao giờ, bị dọa đến mức phát bệnh tim. Cầm điếu thuốc trong tay, đầu ngón tay hơi run, cô quay người bước lên bờ.
Lại l**m môi lần nữa, cổ họng cô khô khốc.
Lục Thịnh đi dọc theo bờ kè về thượng du, Từ Qua bước vượt qua hàng rào, tìm thùng rác ném mẩu thuốc lá vào. Bàn tay cọ mạnh lên quần, cô chạy lên đi ngang hàng với Lục Thịnh ở đằng trước.
“Đội trưởng Lục.”
“Hử?” Giọng Lục Thịnh trầm thấp: “Nói.”
Từ Qua nên nói cái gì bây giờ? Chuyện riêng? Cô không thể nói.
“Nếu như không bắt được hắn, hắn sẽ tiếp tục gây án?”
“Hắn sẽ lại gây án.” Giọng nói Lục Thịnh ở trong bóng đêm rất trầm cũng rất bình tĩnh: “Từ thi thể của Lưu Nhiễm có thể thấy, hắn hưởng thụ quá trình giết người. Người điên cuồng như vậy, sẽ không dễ dàng dừng tay.”
Trong lòng mỗi người đều có một con quái vật ẩn nấp, chỉ cần có cơ hội, nó sẽ kéo bạn vào bóng tối vô tận, vĩnh viễn không thể siêu sinh.
Trái tim đang đập loạn của Từ Qua dần chậm lại, cô nghiêng đầu nhìn Lục Thịnh, trên mặt anh không có bất kỳ biểu cảm nào. Anh vô cùng bình tĩnh, sống lưng thẳng tắp như một cái cây cao lớn, toàn thân bao phủ khí tức lạnh lùng.
“Vậy phải tranh thủ thời gian bắt được hắn——” Từ Qua còn chưa dứt lời, đột nhiên có một tiếng hét thảm thiết vang lên ở gần đó: “Cứu mạng!”
Hết chương 17.
💬 Bình luận chương