Nam vừa bước ra khỏi quán bar, không khí lạnh giá của đêm bao trùm lấy anh. Mặc dù cuộc gặp với Huy đã diễn ra suôn sẻ, nhưng cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong đầu. Anh biết Huy không phải là người dễ dàng tin tưởng. Những thông tin anh cung cấp có thể đã khiến hắn chú ý, nhưng cũng có thể là con dao hai lưỡi.
Khi Nam bước đi trên con đường vắng vẻ, tiếng động lạ từ phía sau khiến anh dừng lại. Một bóng đen lướt qua, rồi lập tức biến mất. Anh không thể không cảm thấy rằng mình đang bị cứu Hương.”
“Cậu không thể đi một mình. Để tôi giúp,” Bobby nói, nhưng Nam lắc đầu.
“Tôi không thể liều mạng với người khác. Tôi phải tự mình làm điều này.”
“Cẩn thận,” Bobby cảnh báo.
Nam ra khỏi quán, thấy Tuấn đang đứng đợi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt. “Có tin gì không?”
“Huy đang ở bến cảng,” Nam nói, “Chúng ta phải đến đó ngay.”
“Đi thôi,” Tuấn gật đầu, và cả hai lại lao vào bóng đêm.
Khi đến bến cảng, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những chiếc thuyền đậu im lìm, ánh đèn mờ ảo chiếu rọi lên mặt nước. Nam cảm thấy tim mình đập mạnh khi bước vào khu vực kho hàng. Mọi thứ xung quanh đều im lặng, nhưng anh biết rằng sự im lặng ấy chỉ là tạm thời.
“Cẩn thận,” Tuấn thì thầm, và cả hai lén lút tiến vào trong.
Họ bám theo những tiếng động lạ vọng lại từ phía trong kho. Nam giữ chặt tay Tuấn, cảm giác hồi hộp dâng cao. Một bóng dáng xuất hiện, khiến cả hai dừng lại. Đó là một tên đàn em của Huy, đang đứng gác.
“Chúng ta phải tìm cách vào trong,” Nam nói.
Tuấn gật đầu, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của tên gác. Cả hai lén lút di chuyển, tìm kiếm một lối vào khác. Nhưng ngay khi họ vừa chuyển bước, tiếng động vang lên từ phía sau.
“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên, và Nam nhận ra rằng họ đã bị phát hiện.
“Chạy!” Nam hét lên, và cả hai bắt đầu lao về phía trước. Những tiếng bước chân đuổi theo vang vọng, tạo ra một cuộc rượt đuổi nghẹt thở.
Họ chạy qua những ngóc ngách tối tăm, lòng đầy hoảng loạn. Nam cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ đuổi theo phía sau, như những bóng ma đang bủa vây lấy họ. Anh và Tuấn không thể để mình bị bắt, không thể để Hương rơi vào tay chúng.
“Đi nhanh hơn!” Tuấn hối thúc, và họ lao vào một lối đi hẹp, hy vọng tìm được lối thoát.
Nhưng bóng tối không chỉ là kẻ thù, mà còn là đồng minh của những kẻ tội phạm. Nam cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra, nhưng không thể dừng lại. Anh không thể để Huy chiến thắng, không thể để bóng tối nuốt chửng những người mình yêu quý.
“Hướng này!” Nam chỉ về phía một cánh cửa dẫn ra ngoài. Họ chạy tới, nhưng cánh cửa đã khóa chặt.
“Không!” Tuấn kêu lên.
“Để tôi,” Nam quỳ xuống, cố gắng mở khóa. Nhưng thời gian không chờ đợi, tiếng bước chân ngày càng gần.
Cuối cùng, cánh cửa bật mở. Nam và Tuấn lao ra ngoài, hít thở không khí trong lành của tự do. Nhưng họ biết rằng cuộc rượt đuổi vẫn chưa kết thúc. Huy sẽ không dễ dàng buông tha cho họ.
“Chúng ta phải tìm Hương,” Nam nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đừng để bóng tối nuốt chửng chúng ta.”
Bước chân họ tiếp tục, nhưng đằng sau vẫn có những âm thanh đuổi theo. Cuộc rượt đuổi này không chỉ là để sống sót, mà còn để cứu lấy ánh sáng trong tâm hồn mỗi người. Họ phải chạy, phải đấu tranh, và không bao giờ từ bỏ hy vọng.
,
💬 Bình luận chương