Một châm vào huyệt Dương Bạch, một châm vào huyệt Giáp Xa, một châm vào huyệt Hạ Quan.
Ba châm, Tần Vô Song chỉ dùng ba châm, hiệu quả nhanh chóng, Tần Liên Sơn giảm bớt đau đớn.
- Hảo tiểu tử, chiêu thức ấy là học từ đâu?
Tần Liên Sơn vui ra mặt, nhi tử thật đúng là khiến hắn kinh hỉ liên tục a.
- Ở Võ Đồng Viện nhiều năm như vậy, không học được gì nhưng thượng vàng hạ cám y kinh là coi không ít, cũng học được chút bề ngoài.
Tần Vô Song khiêm tốn nói.
Tần Tứ Hỉ cười ngây ngô nói:
- Học sơ sơ mà lợi hại như vậy, thiếu gia thật sự là ngút trời kỳ tài.
- Tứ Hỉ, chuyện này, cần giữ bí mật.
Tần Liên Sơn cẩn thận phân phó.
- Vâng!
Châm cứu một lát, Tần Vô Song lúc này mới thu châm, nói:
- Phụ thân, về sau mỗi ngày châm hai lần, mấy tháng sau khỏi hẳn.
Tần Vô Song trong lòng dĩ nhiên có chủ ý, hắn quyết định cho phụ thân tu luyện Dịch Cân Kinh.
Hiện tại khó xử là, như thế nào đem Dịch Cân Kinh giao cho phụ thân, mà không gây hoài nghi? Dù sao Dịch Cân Kinh là một bộ võ học kỳ điển, chỉ sợ còn hơn một môn võ điển của Bách Việt Quốc. Võ điển khác biệt như vậy, không có xuất xứ, như thế nào có thể ứng phó phụ thân.
Sau một đêm, Tần Vô Song lập tức có ý tưởng. Bất quá ý tưởng này, hắn cũng không vội thực thi. Bởi vì hiện tại thực thi, liền để lại dấu vết.
Như thế mỗi ngày hai lần, châm cứu cho phụ thân. Liên tiếp một tháng sau, vào một ngày luyện công buổi sáng trở về, Tần Vô Song kích động đi tìm phụ thân.
- Vô Song, có việc gì à?
- Phụ thân, ta sáng nay ở Đại Thương Sơn luyện công, nhặt được một quyển da dê, thỉnh lão nhân gia ngài xem qua. Bạn đang đọc truyện được , Tần Vô Song ngươi nhất định phải thay phụ thân rửa sạch sỉ nhục.
Cái khí chất này nếu không thành công thì cũng thành nhân của quang côn.
- Phụ thân, ngươi cũng không tránh khỏi ý chí tinh thần sa sút đi? Nghe ngươi nói dường như giữ không được danh ngạch, ngươi liền định xả thân?
Tần Vô Song cười ha ha:
- Không phải còn hơn một năm sao chứ? Thời gian rất dài! Tần gia chúng ta thăng lên vọng tộc hào môn cũng được, huống chi chính là giữ cái danh ngạch hàn môn.
Tần Liên Sơn biết nhi tử thông minh sớm, cũng sớm quen khẩu khí ông cụ non này của hắn.
- Vô Song, vọng tộc, ít nhất phải có một cao thủ Chân Võ Cảnh Nhị đẳng tọa trấn. Mà hào môn, lại ít nhất cần cao thủ Chân Võ Cảnh Tứ đẳng tọa trấn! Tần gia chúng ta, đã bốn đời không có cao thủ quá Chân Võ Cảnh Nhị đẳng!
Tần Liên Sơn nhớ tới thời phát triển của tổ tiên, hiện giờ lại như vậy nghèo túng, ngay cả cái danh ngạch quý tộc thấp nhất cũng sắp khó bảo toàn, không khỏi cảm thấy chán ngán.
- Sự là do con người, phụ thân cũng đừng nghĩ nhiều. Đừng quên, có ta phụ tử cùng tiến trận, chưa chắc đã thua!
Nói xong, Tần Vô Song đứng lên, đi về phía hậu viện, miệng than thở nói:
- Ta đi luyện công.
Tần Liên Sơn nhìn bóng dáng nhi tử, có chút suy nghĩ. Con trai của hắn, thật đúng là nhìn không thấu. Nhỏ tuổi, trên người lại dường như bao phủ một tầng sương khói thần bí, làm cho mình nhìn cũng như lọt vào trong sương mù. Nghe khẩu khí hắn một bộ tiểu đại nhân tự xưng nam tử hán, không khỏi vi cười rộ lên.
Không hề nghi ngờ, đứa nhỏ này quả thật đáng giá cho mình ký thác hy vọng. Nhưng là, một năm ngắn ngủn, hắn lớn nhanh chóng, cũng còn chưa đạt được tới mức vì gia tộc phân ưu?
💬 Bình luận chương