Người của Hiên Viên Khâu
Lão gian xảo Chúc Đại Trung đã mơ hồ cảm nhận được khí trường mạnh mẽ của thiếu nữ này, hoang mang nói:
- Cô nương, đợi đã!
Mộ Dung tiểu thư lạnh lùng nhìn Chúc Đại Trung:
- Ngươi muốn ngăn cản ta?
Chúc Đại Trung là một Tông chủ mà lại bị một thiếu nữ không quá hai mươi hỏi cho cứng đờ cả người, nhưng hắn cũng biết tên Triệu công tử này không được xảy ra chuyện gì, nếu không thì Thiên Cơ Tông cũng hết luôn.
Vậy là hắn cũng đành liều:
- Bằng hữu của ta đã nói năng vô phép. Lão phu xin được tạ lỗi với cô nương!
Nói đến đây, gương mặt già nua của Chúc Đại Trung đã đỏ ửng. Cả đời hắn cao ngạo, lần trước bị ép phải xin lỗi Tần Vô Song đã coi là nỗi sỉ nhục lớn lao. Còn lúc này ngay một chút uất ức cũng không có. Hắn biết, đứng trước thực lực tuyệt đối, mọi sự tự tôn hay cao ngạo đều chẳng là cái gì.
Khí trường của thiếu nữ này lại mạnh đến mức Chúc Đại Trung không thể đoán định được cảnh giới.
Trong đầu Chúc Đại Trung hiện lên vô số ý nghĩ, ý nghĩ nào cũng vô cùng đáng sợ, thậm chí khiến hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
Mộ Dung tiểu thư thấy Chúc Đại Trung xin lỗi thì khí thế mới dịu lại một chút, cô gật đầu:
- Bằng hữu của ngươi quá thiếu giáo dục. Nếu là bằng hữu của hắn, khi về nhất định phải nói lại với trưởng bối quản giáo hắn chặt chẽ hơn nữa.
- Vâng, vâng!
Chúc Đại Trung chẳng dám ho he gì, chỉ sợ sệt gật gật đầu. Cảnh này nếu người của Đế quốc Thiên Trì nhìn thấy thì e là mắt sẽ rớt cả ra ngoài. Đường đường Tam Điện chủ Thiên Cơ Tông của họ lại khúm núm chẳng có chút bá khí nào như vậy.
Chúc Đại Trung kéo tên Triệu công tử đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại, hoàn toàn không có tâm trạng mà gây sự với Tần Vô Song nữa.
Mãi đến khi bóng dáng hai người đó biến mất, Mộ Dung tiểu thư mới lắc đầu bất lực, nghĩ bụng:
- Cường giả ở các quốc gia nhân loại đều thế này, nếu sau này có đại địch đến thì sao mà chống đỡ nổi?
Tiểu Trúc tiến lên trước nói:
- Tiểu thư, sao không dạy cho chúng một bài học?
Mộ Dung tiểu thư thở dài:
- Dù gì chúng cũng là cường giả có máu mặt, dạy chúng bài học rồi sao? Bản tính đã vậy rồi không sửa được đâu. Bạn đang đọc truyện được địa đó thì không thể tùy tiện.
Tiểu Trúc hậm hực:
- Muội chỉ nghe nói Vô Tận Đông Hải rất thú vị, chỉ không biết cả đời này liệu có cơ hội đến đó không.
Mộ Dung tiểu thư cười nhẹ, cô hiểu suy nghĩ của tiểu nha đầu này, nhưng lại nói:
- Tiểu Trúc, muội nói xem Tần tiên sinh đến từ nước nào?
- Tiểu thư, tỷ có hứng thú với Tần tiên sinh thế sao?
Tiểu Trúc cười khúc khích.
- Ừm, Tần tiên sinh tuy là cường giả ở quốc gia nhân loại nhưng ta lại cảm nhận được từ tiên sinh ấy một khí chất không tầm thường. Dường như người này có huyết thống vượt qua nhân loại vậy?
Hai thiếu nữ dạo bước trên đường dùng thuật truyền âm đặc biệt để nói chuyện nên hoàn toàn không sợ người khác nghe thấy.
- Tiểu thư, nếu tiên sinh ấy là con người thì làm sao lại có huyết thống vượt qua nhân loại được chứ? Tiểu thư nói thế không phải mâu thuẩn sao?
Tiểu Trúc tò mò hỏi.
- Thì ta thấy điều đó kỳ lạ mà.
Mộ Dung tiểu thư bực mình nói lại.
Tiểu Trúc nói:
- Tiểu thư, tỷ đã có cảm tình với Tần tiên sinh như vậy sao lại chần chừ như thế? Cứ trực tiếp đuổi theo hỏi thẳng lai lịch cho mọi thứ rõ ràng đi. Tiên sinh ấy là đại nam nhân, không thể nào nhỏ nhen đến mức đến lai lịch cũng không dám nói ra chứ?
Mộ Dung tiểu thư khẽ thở dài:
- Nha đầu, Tần tiên sinh là người lỗi lạc, tiên sinh không nói tất có điều khó nói. Chúng ta hà tất phải bắt ép khiến người ta khó xử? Hơn nữa, không phải chúng ta cũng không cho người ta biết lai lịch của mình đó sao?
- Tiểu thư à, con người tỷ thật mâu thuẫn! Nếu tỷ không tiện hỏi thì muội sẽ hỏi.
Tiểu Trúc rất dứt khoát.
- Tiểu Trúc, muội hỏi hay ta hỏi thì có khác gì nhau?
Mộ Dung tiểu thư có chút tức giận, rồi bỗng nói:
- Tiên sinh ấy họ Tần …
- Đúng thế, họ Tần, thì sao ạ?
Tiểu Trúc thấy tiểu thư hôm nay có gì đó khác thường, nói hơi nhiều so với thường ngày:
- Chỗ của chúng ta cũng có một Đại thế lực họ Tần, muội nhớ chứ?
Tiểu Trục khựng lại một lúc rồi ngạc nhiên hỏi:
- Tiểu thư, không phải tỷ nói đến thế lực ở Thiên Đế Sơn chứ?
Mộ Dung tiểu thư trịnh trọng nói:
- Đúng là nơi đó.
- Không có khả năng lắm thì phải. Gia tộc Mộ Dung chúng ta so với Thiên Đế Sơn hình như có chút khoảng cách.
- Quỷ nha đầu, đâu phải chỉ chút khoảng cách… Thôi, không nói nữa.
Mộ Dung tiểu thư càng không nói, Tiểu Trúc càng nhiều chuyện:
- Tiểu thư, nếu tỷ đã hiếu kỳ như vậy chi bằng chúng ta đi theo Tần tiên sinh xem rốt cuộc tiên sinh ấy đi đâu.
- ta không nhầm thì có lẽ Tần tiên sinh đi đến Chi Tế Sơn.
- Sao tiểu thư biết?
Tiểu Trúc không tin tưởng lắm.
- Muội không nghe tiên sinh nói mình có người thân bị thương đang nguy hiểm tính mạng sao? Các cường giả nếu gặp nguy cấp thường đến Chi Tế Sơn tìm linh đan diệu dược để cứu chữa. Ta thấy nét mặt tiên sinh kiên nghị, có lẽ cũng có ý nghĩ này. Hơn nữa, trong cuộc đối đáp, Tần tiên sinh có nói gặp lão giả kia ở phân đà của Cửu Ô Thần Miếu. Nếu không phải đệ tử của Cửu Ô Thần Miếu thì chắc chắn phải lấy lệnh bài đủ tư cách vào Chi Tế Sơn.
Mộ Dung tiểu thư suy nghĩ tỉ mỉ, chỉ chốc lát đã rút ra được rất nhiều điều.
Tiểu Trúc há hốc miệng:
- Tiểu thư, thật không ngờ, bình thường tỷ không thích nói chuyện, mà khi đã mở miệng là nói lời khiến người ta kinh ngạc. Tổng kết ra nhiều điều như vậy, sao muội không nghĩ ra được chút nào nhỉ?
- Quỷ nha đầu, muội biết nịnh hót từ lúc nào vậy?
Tiểu Trúc cười hi hi:
- Tiểu thư, nếu biết người ta đến Chi Tế Sơn rồi thì chúng ta có phải càng nên đi xem thế nào không? Chúng ta đi thế này không thể coi là có được tư cách!
Có thể thấy, các cường giả tập trung ở đây đều rất đề phòng nhau. Trừ những đoàn đi cùng nhau ra thì hầu như mọi người không giao lưu với nhau. Đương nhiên Tần Vô Song cũng chẳng đi kiếm rắc rối, ý chí hắn vô cùng kiên định, chỉ hướng về Thần Anh Quả, tuyệt đối không phân tâm
💬 Bình luận chương