Tần Vô Song mở mắt ra, phát hiện tình cảnh của mình, có chút dở khóc dở cười. Trong nháy mắt, hắn ý thức vô cùng rõ ràng, biết bản thân bị luồng sức mạnh cường đại trước đó cuốn đi. Lực hút của nó vô cùng bá đạo, giống như lốc xoáy dưới lòng đất, với tu vi của Tần Vô Song, căn bản không cách nào phản kháng được. Nhưng điều khiến Tần Vô Song không ngờ được là, tường phòng ngự hữu chất vô hình này, lại cứu hắn một mạng.
Mặc dù hắn không biết tường phòng ngự này rút cuộc sinh trưởng ra như thế nào, nhưng rất hiển nhiên, tường phòng ngự này có lẽ có quan hệ với những Thần quang Tẩy lễ của mình.
Tần Vô Song nhiều lần kỳ ngộ, xét đến cùng, vẫn là do Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận mà ra. Mà Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận hai lần Thần quang Tẩy lễ, khẳng định còn có bí mật mà Tần Vô Song chưa biết. Bạn đang đọc truyện được tự nhiên.
Tần Vô Song tranh thủ khuyên nhủ:
- Đừng do dự, mau đi đi. Ta hứa với các ngươi, tuyệt đối còn sống để ra ngoài tái hợp với các ngươi.
Bao Bao ngập ngừng nói:
- Lão Đại, như vậy có phải là rất không có nghĩa khí không?
Tần Vô Song dở khóc dở cười:
- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện nghĩa khí, nghĩa khí không phải dựa vào loại phương thức đi vào chỗ chết mà biểu hiện được. Nghĩa khí chân chính, chính là khi mấu chốt có thể vì đối phương mà đưa ra chọn lựa chính xác, như vậy mới là nghĩa khí chân chính. Cái gọi là hy sinh vô ích, chỉ là khí phách nhất thời khi huyết khí tăng lên, chứ không phải là nghĩa khí chân chính.
Khí phách và nghĩa khí, mặc dù chỉ khác một chữ, nhưng nội hàm bên trong lại hoàn toàn khác nhau.
Bao Bao và Cô Đơn vẫn chỗ hiểu chỗ không. Tần Vô Song quát:
- Nếu các ngươi không đi, ta sẽ nổi giận đấy.
Bao Bao bất đắc dĩ nói:
- Lão Đại, vậy chúng ta đi, nhưng sau khi ngươi ra được, tới chỗ nào tụ họp với chúng ta?
Tần Vô Song nói:
- Chúng ta tùy thời duy trì liên lạc của Ngọc bài Truyền thức, đương nhiên, các ngươi nhất định phải cách xa Thần Chiếu Phủ. Nếu có thể, các ngươi có thể tới Phiêu Tuyết Lâu. Ở trong phạm vi của Mộ Dung tiền bối, có lẽ sẽ an toàn hơn.
Bao Bao và Cô Đơn rưng rưng lệ gật đầu:
- Lão Đại, vậy ngươi phải bảo trọng.
- Yên tâm đi, mạng ta rất lớn. La Thiên Đạo Trường huyết tẩy Tinh La Điện ta, món nợ này, ta còn chưa tính sổ với bọn chúng, tuyệt sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu.
Tần Vô Song nhắc tới chuyện này, tựa hồ lại nghiến răng nghiến lợi.
- Lão Đại, hứa với chúng ta, gặp lại ở Phiêu Tuyết Lâu.
Bao Bao và Cô Đơn ch** n**c mắt rời đi, Tần Vô Song đột nhiên nhớ ra gì đó, một lần nữa truyền thức nói:
- Bao Bao, Cô Đơn, nếu các ngươi phát hiện La Thiên Đạo Trường đã bắt đầu bao vây điều tra. Các ngươi phải biến về cơ thể thật sự của mình, trà trộn trong đám linh thú ở La Thiên Đạo Trường, tin rằng sau khi trải qua chuyện này, linh thú của Thiên Dương Sơn khẳng định cũng sẽ chen chúc chạy trốn. Các ngươi có thể thừa lúc hỗn loạn đào tẩu.
Bao Bao và Cô Đơn đều nhất nhất đáp ứng. Cửu Luyện Huyền Phong Cốc bị phá hư thật sự quá kinh khủng, Bao Bao và Cô Đơn mặc dù đi theo đường cũ, nhưng đi ngang qua nhiều chỗ, đều là một vùng hỗn độn. Quả thật là cảm giác trong nháy mắt thế cục xoay vần. Ngọn núi, rừng cây gì đó trong nháy mắt đã biến thành phế tích.
Khó khăn lắm mới tới được cửa cốc, lúc này nhân sĩ trấn thủ của quan khẩu đều đã bỏ chạy không thấy tăm tích. Bao gồm cả La Dương, cũng sớm mất dạng rồi.
La Dương là một quân cờ đã hết tác dụng, bây giờ có tìm được hắn hay không cũng không quan trọng nữa, Bao Bao và Cô Đơn đương nhiên sẽ không tận lực đi tìm La Dương.
Mà là thẳng đường đi ra, hai tên gia hỏa càng hướng ra ngoài, càng vô cùng lo sợ.
- Bao Bao, Lão Đại lần này thật sự đã mang đến cho La Thiên Đạo Trường một sự vui mừng kinh ngạc. Ha ha, ta không nhận ra đây là Thiên Dương Sơn nữa.
Mặc dù tình hình tương đối nguy cấp, nhưng Cô Đơn hiển nhiên vẫn có tâm tình rất tốt.
Bao Bao căm giận nói:
- La Thiên Đạo Trường cái này gọi là gậy ông đập lưng ông. Ai kêu bọn chúng truy sát Lão Đại. Lần này Lão Đại thực sự nổi giận rồi.
- Đúng vậy, xuống tay với các quốc gia nhân loại, thật sự là họa do bọn chúng tự gây ra. La Thiên Đạo Trường, đây là cái giá phải trả cho tội lỗi của chúng. Ta thấy Thiên Đế của Thiên Đế Sơn, có thể sẽ không chủ trì công đạo.
Bao Bao cũng cười lạnh nói:
- Ta không trông mong tên Thiên Đế đó sẽ chủ trì công đạo, nếu hắn thật sự muốn chủ trì công đạo, La Thiên Đạo Trường căn bản không dám làm càn như vậy. Ta thấy La Thiên Đạo Trường hạ thủ với các quốc gia nhân loại, kết quả vẫn là sống chết mặc bay.
- Nếu là như vậy, Thiên Đế này một chút uy tín cũng không có. La Thiên Đạo Trường làm được lần đầu, thì sẽ có làm được những lần sau. Các quốc gia nhân loại, đến lúc đó sợ rằng đã rơi vào cảnh muôn đời muôn kiếp không trở mình được.
- Hừ, đợi Lão Đại đi ra, những món nợ đó sớm muộn gì cũng sẽ tính toán rõ ràng từng món một. Cho dù Thiên Đế không chủ trì công đạo, bản thân Lão Đại cũng có thể sát ra một công đạo. Ta tin Lão Đại có thực lực đó, chí ít hắn có tiềm lực này.
Cô Đơn trên vấn đề này, cũng hoàn toàn nhất trí với Bao Bao:
- Đúng, tên Thiên Đế chó má đó đợi thực lực của Lão Đại đủ mạnh rồi, dứt khoát kéo Thiên Đế xuống ngựa, để bản thân làm Thiên Đế là được rồi. Đến lúc đó, xem kẻ nào dám ức h**p Lão Đại nữa. La Thiên Đạo Trường gì đó, một cái tát cũng khiến bọn chúng hóa thành cát bụi rồi.
Hai tên vừa nói đến đây, đã đến gần biệt viện Trúc Hải. Nhìn từ xa, Cô Đơn âm thầm kêu khổ:
- Biệt viện Trúc Hải cũng không còn sao?
- Đừng nói là biệt viện Trúc Hải, ngươi thấy Lang Nha Phong rồi chứ?
Bao Bao cười khổ hỏi Cô Đơn.
- Ha ha, thú vị, quá thú vị. Lão Đại lần này làm thật sự triệt để rồi. Hang ổ của La Thiên Đạo Trường, xem như bị hủy diệt hoàn toàn rồi.
- Hắc hắc, ngươi thử nghĩ xem khi La Thông Thiên quay về, phát hiện sào huyệt bị người ta hủy diệt, cái mũi của hắn có tức đến rơi xuống không? Thật sự muốn thưởng thức một chút biểu tình lúc đó của hắn.
Hai tên hả hê thảo luận trên nỗi đau của người khác, nghĩ đến cơ nghiệp to lớn của La Thiên Đạo Trường bị hủy trong một ngày, lại nghĩ đến khoảng thời gian bị La Thiên Đạo Trường đuổi giết chật vật như vậy, trong lòng cảm thấy hả giận khỏi phải nói
💬 Bình luận chương