Đối với Đại lục Thiên Huyền mà nói, tồn tại của Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, xác thực là một đại thu hoạch ngoài ý muốn, thậm chí có thể nói là một tia hy vọng duy nhất để thoát vây của Đại lục Thiên Huyền.
Tần Vô Song là chủ nhân mới của Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, đương nhiên cũng cần phải gánh vác trách nhiệm lớn lao chưa từng có.
- Đồ nhi, dưới Thiên Thần Đạo, nhiều nhất chỉ có thể xem là làm nóng người. Chỉ có tiến vào Thiên Thần Đạo, mới có thể cảm nhận được cái gọi là Thiên đạo tàn khốc. Thiên đạo vô tình, dưới quy tắc, Thiên Võ Thánh Hoàng cũng vậy, người bình thường cũng vậy, dưới quy tắc tuyệt đối, đều là quân cờ của Thiên đạo mà thôi. Còn người cầm cờ, vĩnh viễn là số ít. Được rồi, nói những lời này cũng xa xôi quá, tin rằng ngươi hiện tại trông đợi nhất, ở Đệ thất hoàn này, ta sẽ vì ngươi để lại bao nhiêu thứ tốt. Ha ha ha.
Lý Huyền Phong nói đến đây, khẩu khí rõ ràng sang sảng rất nhiều, cũng là từ thương cảm trước đó đi ra.
Bao Bao mặt mày chấn động, nói thật, những đại đạo lý này, nó không phải rất có hứng thú. Nó tới Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, chính là vì nhận thức các loại trang bị bảo bối.
Nó hiện tại cuối cùng cũng hiểu được tin đồn, tại sao nói có được trận pháp Thái cổ này, có thể áp đảo được đỉnh của Đại lục Thiên Huyền.
Đây không phải là áp đảo trên đỉnh Đại lục Thiên Huyền đơn giản như vậy. Tùy tiện có một món bảo vật, chỉ sợ cũng có thể áp đảo đỉnh phong của Đại lục Thiên Huyền. So sánh ra, Đại lục Thiên Huyền kỳ thực là quá nhỏ bé, dưới bối cảnh của Vũ trụ Đại La, quả thực là nhỏ bé không đáng nhắc đến.
- Đồ nhi, khi ngươi làm người kế thừa Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, ta đã vì ngươi bố trí một cánh cửa, bây giờ cánh cửa đó đã mở ra rồi. Có thể xông vào cánh cửa này hay không, còn phải xem tạo hóa của ngươi. Đến đây, ở Đệ thất hoàn này, ta chuẩn bị cho ngươi rất nhiều thứ, đương nhiên, trước khi thực lực của ngươi đạt đến, có một số thứ, ngươi chưa hẳn lấy đi được. Và có một số thứ, ngươi lấy đi được, nhưng tạm thời cũng chưa hẳn dùng được. Bạn đang đọc truyện được khởi động Truyền Tống Trận. Vì trong quá trình truyền tống, hoặc là ngươi thực hiện đột phá, hoặc là ngươi trực tiếp bị Thông đạo Truyền tống cắn nuốt, còn liên lụy đến cả các sư huynh của ngươi. Về phần bảy món Chủ Thần Khí, cũng là một phần lễ vật ta để lại cho bảy người bọn họ. Ngươi nhất định sẽ hoài nghi, tại sao ta không sớm đưa cho bọn họ, mà phải thông qua tay ngươi đưa cho bọn họ? Việc này kỳ thực rất đơn giản, thứ nhất, Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận này, ngươi là trung tâm, ngươi là người truyền thừa tư tưởng của ta, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ là trợ thủ của ngươi, là phụ tá cho sự tồn tại của ngươi. Những thứ này, thông qua tay ngươi, có thể khiến ngươi làm thuận nước dong thuyền, khiến cho bọn họ càng thêm tâm phục khẩu phục phò tá ngươi. Thứ hai, nếu ngươi không có được trận pháp bên trong, ta cũng không muốn để Chủ Thần Khí bại lộ ra ngoài. Một khi Đại lục Thiên Huyền bị Dị tộc công phá, Chủ Thần Khí nhất định sẽ bị Dị tộc phát hiện, đến lúc đó, trận pháp này của ta, có lẽ sẽ bị người ta biết được, gây nên chủ ý các phương diện của cường giả. Cứ như vậy, sẽ trái ngược với ước nguyện ban đầu khi ta xây dựng trận pháp ở đây.
Tần Vô Song giật mình hiểu được, thì ra còn có một tầng quan hệ này. Xem ra sư phụ cũng không có nhiều tin tưởng đối với việc Đại sư huynh bọn họ độc lập chống cự lại Dị tộc, lo lắng Chủ Thần Khí làm bại lộ bí mật của trận pháp, từ đó bại lộ bí mật của sư phụ.
- Đồ nhi, không phải ta khinh thường bảy sư huynh của ngươi. Bảy sư huynh của ngươi là ta điểm hóa, ta cũng hy vọng bọn họ có thể trưởng thành. Nhưng mà, dưới hoàn cảnh như vậy của Đại lục Thiên Huyền, bọn họ không thể trưởng thành đến trình độ có thể đối kháng với Dị tộc. Chỉ có ngươi, người kế thừa tư tưởng của ta, mới có thể đánh đuổi Dị tộc! Không khách khí mà nói, Thần Khí Mê Cung cũng vậy, Thiên Huyền Thất Tử cũng vậy, bọn họ đều không thể chống lại Dị tộc, ngươi mới là cứu tinh duy nhất của Đại lục Thiên Huyền! Không cần hoài nghi lời của ta, ta đã điều tra qua Dị tộc, thực lực của bọn chúng, đáng sợ hơn Đại lục Thiên Huyền nhiều. Nếu bọn chúng vừa bắt đầu đã toàn lực tiến công Đại lục Thiên Huyền, các ngươi thậm chí ngay cả cơ hội chống cự cũng không có! Vị diện nơi Dị tộc ở, có quan hệ bám váy với chủ nhân của Tinh vực Đại Càn mà các ngươi đang ở. Bọn chúng có hai Chủ Thần! Hai Chủ Thần cũng được rồi! Đáng sợ nhất vẫn là một khi bọn chúng gặp phải ngăn trở, thậm chí có thể dẫn tới Chủ nhân Tinh vực, đó có thể là tồn tại của cấp bậc Thiên Tôn!
Bao Bao lắc lắc đầu lưỡi, thầm thì nói:
- Lão Đại, Đại lục Thiên Huyền này cũng quá xui xẻo, tại sao lại bị bọn đám người Dị tộc b**n th** như vậy nhìn trúng chứ?
- Đám người Dị tộc mà Đại lục Thiên Huyền các ngươi gọi, kỳ thực không phải gọi là Dị tộc. Bọn chúng cũng là có Vị diện của mình, Vị diện mà bọn chúng ở, tên là Đại lục Phong Vân. Hai Chủ Thần, một người tên là Phong Chủ Thần, một người tên là Vân Chủ Thần. Hai tên gia hỏa này, một nam một nữ, đều có quan hệ với Thiên Tôn của Tinh vực Đại Càn.
- Đại lục Phong Vân!
Tần Vô Song khẽ đọc lại một lần, nhớ kỹ cái tên này. Cách gọi Dị tộc quá mức mơ hồ, sau này muốn điều tra, cũng là phiền toái. Có cơ sở này, sau này muốn điều tra Đại lục Phong Vân, cũng sẽ dễ dàng hơn một chút.
- Đồ nhi a, Đại lục Phong Vân chính là Vị diện có Chủ nhân Vị diện, nếu ngươi muốn đối phó bọn chúng, cũng không thể làm bừa, nếu như vậy, khẳng định sẽ khiến Chủ nhân Tinh vực nổi giận lôi đình, thậm chí liên lụy tới tồn tại của cấp bậc Thánh Hoàng. Toàn bộ Vũ trụ Đại La, mặc dù cá lớn nuốt cá bé, nhưng đều là thực hiện sát bên giới của quy tắc. Trừ phi thực lực của ngươi cường đại đến mức coi thường sự tồn tại của rất nhiều Thánh Hoàng, bằng không, tuyệt đối không thể công nhiên dẫm lên quy tắc. Đại lục Phong Vân này dám ức h**p các ngươi lộ liễu như vậy, chính là vì, Đại lục Thiên Huyền các ngươi không có Chủ nhân Vị diện, không có đăng ký ở chỗ Tinh vực Đại Càn. Nếu có đăng ký ở chỗ Tinh vực Đại Càn, xem như là thành viên chính thức trong Liên minh Tinh vực. Đại lục Phong Vân cho dù muốn đối phó các ngươi, cũng cần phải lợi dụng quy tắc, chứ không phải mạnh mẽ xâm lấn, công nhiên làm cường đạo.
- Quy tắc…
Tần Vô Song cẩn thận lĩnh hội hai chữ này. Đây thật ra không phải là hai từ xa lạ. Địa Cầu của kiếp trước, giữa nước này với nước kia kỳ thực không phải cũng như vậy sao. Xâm lược dã man dưới một hệ thống, sẽ bị dần dàn đào thải, đã không có người dùng rồi.
Nhưng muốn đối phó với một quốc gia, dưới hệ thống, cũng có thể lợi dụng lỗ hổng của trò chơi quy tắc, thông qua các loại con đường, thực hiện đả kích đường đường chính chính.
Nói thẳng ra là, vẫn là ở chỗ thực lực, thực lực mạnh, năng lực hoạt động mạnh, bắt được kẽ hở của quy tắc, tìm được một kẽ hở liền có thể mở ra.
Còn thực lực yếu, cho dù lỗ hổng rất rộng, tự bảo vệ mình còn khó, làm gì còn có rãnh rỗi đi ngấm ngầm mưu hại người khác?
- Được rồi, những vấn đề này, tạm thời không nói đến. Vũ khí là phần đại lễ thứ nhất. Còn về phần đại lễ thứ hai, đương nhiên là loại trang bị Chiến y Thiên Thần Đạo này, đại khái trang bị giống như vũ khí. Đồ nhi, ta cần phải nói với ngươi, cho dù là vũ khí Thiên Thần Đạo, hay là chiến y Thiên Thần Đạo, ngươi không cần sử dụng trong phạm vi Chân Thần Đạo. Đối với ngươi chỉ có hại không có lợi. Chỉ cần sau khi ngươi tiến vào Thiên Thần Đạo, cho dù là Thánh Hoàng Khí, ngươi cũng có thể dùng. Đây là một loại quy tắc. Ngươi cho dù là Chân Thần Đạo đỉnh phong, cũng không được. Vì quy tắc của Thiên Thần Đạo, hoàn toàn không giống với Chân Thần Đạo. Một khi ngươi tiến vào Thiên Thần Đạo, cho dù là một kiếp, cũng có thể sử dụng Thánh Hoàng Thần Khí. Đương nhiên, uy lực như thế nào khẳng định là phải phụ thuộc vào thực lực. Những trang bị Thiên Thần Đạo và vũ khí Thiên Thần Đạo, kỳ thực là vì tương lai của ngươi mà chuẩn bị.
Tần Vô Song yên lặng nhớ kỹ, chỉ dạy của sư phụ, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ xem là gió thoảng bên tai.
- Phần đại lễ thứ ba, mấy hoàn trước đó, cũng xuất hiện qua, đó chính là tay đấm miễn phí. Bất kể là Tử Điện Phần Diệm Thú, hay là mười hai Phong ấn Đồ quyển, đó đều là tay đấm miễn phí. Hôm nay, lần này ta tặng cho ngươi, lại là Thiên Thần Khôi Lỗi của Thiên Thần Đạo! Thực lực của Thiên Thần Khôi Lỗi này, cũng không phải kém. Lực chiến đấu của mỗi một tên Thiên Thần Khôi Lỗi, đều giống như đúc người thật. Cho ngươi tùy tâm điều khiển. Hắc hắc, nhưng ta phải nói trước với ngươi. Ta nhiều nhất cũng chỉ chuẩn bị cho ngươi Thiên Thần Khôi Lỗi sáu kiếp. Chủ Thần Khôi Lỗi cũng không có. Không phải ta chuẩn bị không được mà là thân phận của Chủ Thần rất đặc thù. Một khi mất tích, sẽ dẫn tới khủng hoảng, đưa tới rất nhiều bất tiện. Cho nên ta không có đi mạo hiểm. Thiên Thần Khôi Lỗi này, ta cũng chuẩn bị cho ngươi mười hai con. Mười hai con linh thú của Phong ấn Đồ quyển, đến đây có thể khôi phục tự do rồi. Ta sẽ cho ngươi chú ngữ cởi bỏ phong ấn.
Mười hai Phong ấn Đồ quyển, Tần Vô Song ban đầu đã nhận lời với bọn chúng, nhất định sẽ khôi phục tự do cho bọn chúng, hiện giờ nghe sư phụ sắp xếp như vậy, trong lòng cực kỳ thán phục. Tâm tư của sư phụ quả nhiên là tinh tế, với thực lực cường đại của hắn, có thể để ý đến mấy con tiểu linh thú, thật sự là khó làm được!
💬 Bình luận chương