Trong hai tròng mắt của Tần Vô Song đột nhiên b*n r* một đạo quang mang sắc bén, giống như một đạo quang mang dứt khoát vô hình, gắt gao vây khốn lấy Tiểu Giang.
Tiểu Giang bị ánh mắt sắc bén này nhìn chăm chú, nhất thời cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, giống như ngàn vạn mũi kim khâu không ngừng châm vào da thịt hắn, phảng phất có thể xuyên thấu qua cơ thể của hắn bất cứ lúc nào, giống như trực tiếp xâm nhập Thần hồn của hắn vậy. Bạn đang đọc truyện được , ít hơn cũng không được.
Tần Vô Song trầm tư một lát, nếu đơn giản là tinh thạch Đại La, đối với hắn tuyệt đối không có lực hấp dẫn. Nhưng suy nghĩ đến vấn đề có kinh nghiệm, còn có vấn đề tán tu, trong lòng Tần Vô Song liền có thêm mấy phần chủ ý. Nếu có thể mượn cơ hội chiêu nạp mấy cao thủ của giới tán tu, tuyệt đối là chọn lựa rất tốt.
Hắn hiện tại, đang thiếu chính là nhân lực!
Nếu có thể thành lập một đội ngũ riêng của mình, xây dựng một đại cục diện ở Đại lục Thiên Tượng. Bồi dưỡng một nhóm cao thủ, hình thành thế lực của mình, đến lúc mang về Đại lục Thiên Huyền, đó chính là một nhóm lực chiến đấu vô cùng khả quan. Đặc biệt là môn thần thông Cửu Cung Quy Nhất Kiếm Trận, người đông, càng có thể thể hiện ra tính ưu việt!
Nghĩ đến đây, Tần Vô Song gật gật đầu:
- Tiểu Giang, vậy làm theo ngươi nói. Thành hay không thành, phải thử rồi hãy nói!
Tiểu Giang nghe nói, mặt mày rạng rỡ, trong mắt phóng ra quang mang:
- Đại nhân, nói như vậy, ngài thật sự đồng ý sao? Thật tốt quá, ha ha, thật tốt quá! Có cường giả cấp bậc như đại nhân ngài ra mặt, đội ngũ của giới tán tu chúng ta, nhất định sẽ không bị gạt bỏ hoàn toàn. Nói thế nào, cũng phải có một đội ngũ giới tán tu chúng ta.
Tần Vô Song ở Công hội Tán tu tuyên bố nhiệm vụ này, do lấy danh nghĩa Thiên Thần Đạo cường giả tuyên bố, vì vậy lực hấp dẫn cũng vô cùng lớn.
Cùng như đồng thời, Tần Vô Song dưới sự hướng dẫn của Tiểu Giang, trong thời gian ba tháng, vào Nam ra Bắc, thăm hỏi không ít cường giả của giới tán tu.
Những cường giả giới tán tu này, quả nhiên đều là một số nhân vật kiệt ngạo bất tuân. Tán tu bình thường đều thích một mình đơn độc, lòng đề phòng rất nặng, bằng không, bọn họ cũng sẽ đi dựa vào tông môn.
Trở thành tán tu, đã chứng minh những người này chỉ tin bản thân mình, rất khó tín nhiệm người khác. Đương nhiên, có thể đi nương nhờ vào tông môn, rất nhiều trường hợp cũng không phải vấn đề tính cách, mà là có nhiều nguyên nhân.
Lúc này, Tần Vô Song đã đến một nơi tiếng tăm là Khô Tùng Lĩnh. Khô Tùng Lĩnh này, có một tán tu thực lực cường đại, nghe nói gần sát với Thiên Thần Đạo đỉnh cao, là đối tượng Tiểu Giang trọng điểm muốn khai thác.
Người này tên là Thiết Binh, người ngoài đặt cho biệt hiệu là Bạo Hổ Thiết Hoằng.
Vừa mới đặt chân vào khu vực bên ngoài Khô Tùng Lĩnh này, Tần Vô Song đã khẽ nhíu mày. Tiểu Giang vẫn không biết, hiếu kỳ hỏi:
- Đại nhân, sao lại dừng chân không đi tới nữa?
Tần Vô Song lông mày khẽ nhướng lên:
- Tới không phải lúc. Tiểu Giang, người ta phát hiện ra ngươi rồi!
Thực lực của Tiểu Giang, đến gần địa bàn của người ta, không bị phát hiện mới là lạ.
Khi Tiểu Giang còn đang hồ nghi, một thanh âm nhu hòa đã vang lên, giống như truyền ra từ trong địa ngục vậy, âm trầm cười nói:
- Bạo Hổ, ngươi muốn nhờ người giúp, cũng phải có thể diện một chút. Mời một tên vô dụng Chân Thần Đạo một, hai kiếp đến, không phải mất mặt lắm sao?
Tiểu Giang vừa nghe lời này, sắc mặt xấu hổ đồng thời lộ ra vẻ ngạc nhiên nghi ngờ.
💬 Bình luận chương