- Muộn thế này rồi thì đừng đọc nữa, hại mắt lắm.
Nó ậm ừ đáp một tiếng:
- Vâng.
Nhưng vẫn không chịu ngẩng đầu lên.
Ta kéo nó ra khỏi quyển sách, dịu dàng hỏi:
- Nói cho mẫu thân nghe xem, vì sao lại khóc?
Nó mím môi, con người nhỏ xíu ấy cuối cùng cũng không chứa nổi tâm sự quá lớn trong lòng nữa, vừa khóc vừa cố gắng nói rõ:
- Con ngốc lắm, ai cũng nói mẫu thân rất thông minh, rất giỏi. Con không muốn làm mẫu thân mất mặt...
Nó còn lí nhí nói thêm gì đó nhưng đại khái cũng chỉ xoay quanh ý ấy.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng giúp nó bình tĩnh lại, rồi dùng khăn lau sạch nước mắt trên mặt:
- Khi mẫu thân bằng tuổi con bây giờ, mẫu thân đã biết một vài chuyện về tương lai mà vì biết những chuyện ấy nên sống chẳng vui vẻ chút nào. Cho nên mẫu thân không mong con phải thông minh đến đâu, giỏi giang đến mức nào, mẫu thân chỉ mong con được vui vẻ là đủ. Đầu óc con vẫn còn bé lắm, chứa không nổi nhiều kiến thức như vậy. Hôm nay học chưa được thì ngày mai học tiếp. Mẫu thân không dạy được thì còn có phụ thân. Phụ thân không dạy được, mẫu thân sẽ tìm cho con một lão sư giỏi hơn nữa.
Con bé sụt sịt, vừa nấc vừa hỏi:
- Nhưng... nếu đến ngày cần dùng đến con mà con vẫn chưa học được thì sao?
Ta hiểu rồi.
Chắc hẳn nó đã nghe được ai đó nói rằng nó là huyết mạch duy nhất của ta, là hy vọng tương lai của Đại Chiếu các loại.
Ta ôm nó vào lòng, vừa xoa bóp bàn tay nhỏ đã cứng lại vì cầm bút viết quá nhiều chữ, vừa nói:
- Trước đây Thiếu phó từng dạy con điều gì nào? “Nước chảy đá mòn”, không phải công lao của một ngày, không ai chỉ bằng một hơi mà ăn thành người béo được. Chúng ta cứ từng chút một mà tiến lên, mẫu thân sẽ nắm tay con, dìu con từng bước, chậm rãi đi về phía trước.
Nó xoay người trong lòng ta, hai cánh tay nhỏ ôm lấy cổ ta, lưu luyến cọ cọ vào người ta như một chú mèo con.
Ta ôm lấy nó, cũng như đang ôm lấy chính mình năm xưa, ôm lấy đứa trẻ từng sợ hãi vì lời tiên tri ấy.
Phụ mẫu.
Cô tổ mẫu.
Hoàng tổ phụ.
Những bàn tay từng đỡ lấy ta, dìu dắt ta, cuối cùng đều lần lượt buông ra.
Nhưng ta sẽ luôn ghi nhớ tất cả những điều họ đã dạy và tiếp tục chạy về phía trước.
Giống như muôn vàn dòng sông rồi sẽ đổ về biển Đông, đến điểm cuối của hành trình.
Ta cũng sẽ lại nắm được tay họ.
- Hoàn chính văn -
💬 Bình luận chương