Lại cúi xuống mở chiếc rương dưới gầm giường. Trong đó cất những món đồ chơi mà phụ thân để lại.
Lúc còn nhỏ, mỗi lần phụ thân đưa ta vào cung thỉnh an, người đều lôi chiếc rương này ra cho ta chơi.
Khi ấy ta còn ghét bỏ, chê đồ quá cũ không chịu động vào.
Người còn vì thế mà không vui một lúc lâu.
Rõ ràng đã hơn mười lăm, mười sáu năm trôi qua. Thế nhưng mọi chuyện vẫn rõ ràng như mới hôm qua, từng hình ảnh vẫn hiện lên trước mắt.
Chờ gần hai canh giờ.
Hoàng tổ phụ cuối cùng cũng kết thúc buổi nghị sự, người cho tất cả thị vệ và cung nhân lui ra, tự mình ngồi xuống trước.
Ta lập tức vén vạt áo quỳ xuống:
- Xin hoàng tổ phụ thứ tội.
Người không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ bình thản hỏi:
- Con có tội gì?
- Ngày hôm qua khi uống trà trò chuyện cùng cô tổ mẫu, vô tình nói đến chuyện Bạch Địch tặng ngựa. Bà muốn khảo nghiệm con nên mới hỏi vài câu. Con nhất thời buông lời tùy tiện. Chứ không hề có ý can dự chính sự.
Hoàng tổ phụ bật cười:
- Nếu trẫm muốn trị tội con. Cần gì phải gọi con lên Hàm Chương Điện?
- Hoàng tổ phụ không truy cứu. Không có nghĩa là con không sai - Ta cúi đầu.
Vẫn cảm nhận được ánh mắt dò xét của người. Sau một hồi im lặng, hoàng tổ phụ chậm rãi nói:
- Vừa rồi bàn chính sự quá lâu, nói đến mức miệng lưỡi khô khốc.
Ta hiểu rất rõ đạo lý được cho bậc thang thì phải lập tức bước xuống, liền vội vàng đứng dậy rót trà.
Thấy người mệt mỏi day nhẹ giữa hai đầu lông mày. Ta lại đi vòng ra sau lưng, dùng lực vừa phải xoa bóp các huyệt đạo trên đầu cho người.
- Quan sát biểu hiện hôm nay của con. Khí độ, tâm tính, khả năng suy nghĩ, cách trình bày vấn đề, thứ nào cũng rất tốt.
Ta cúi đầu đáp:
- Lệnh Nghi từ nhỏ đã mất phụ mẫu. May mắn được hoàng tổ phụ yêu thương che chở, lại có cô tổ mẫu nuôi dưỡng, cùng với sự chỉ dạy không hề giữ lại của quốc sư, cho nên mới có được ngày hôm nay. Bản thân con vốn chẳng có chí hướng lớn lao gì. Các đường huynh, đường tỷ đều có cuộc sống riêng của mình. Không thể thường xuyên ở bên phụng dưỡng hai người. Nếu con có thể giúp người và cô tổ mẫu hưởng chút niềm vui gia đình thì cũng xem như không phụ công dưỡng dục.
Hoàng tổ phụ nhắm mắt lại, không nhìn ra đang nghĩ gì.
Ta đang định nói thêm vài câu để thăm dò thái độ của người, thì người bỗng lên tiếng:
- Nhu Gia rèn khuôn phép, Lệnh Nghi tạo phong thái đoan trang. Đó là kỳ vọng của trẫm đối với con. Con cũng đã làm được.
Người mở mắt nhìn ta:
- Nếu là thiên t.ử ban mệnh, giao phó trọng trách… Con cũng hoàn toàn xứng đáng.
💬 Bình luận chương