"Vậy tôi xin phiền bác sĩ một việc, tôi muốn trả trước hai mươi nghìn ở đây, đến
lúc đó dù chi phí điều trị bao nhiêu, thì xin bác sĩ nói với bạn tôi là tốn hơn một
nghìn thôi, số tiền còn lại trừ vào tiền trả trước của tôi được không ạ?"
Bác sĩ sững người vài giây rồi phản ứng lại: "Được.” Sau đó ông ấy nói với lễ
tân: "Tiểu Trần, cô ghi lại là được, lúc thanh toán thì nhớ thực sự bị lộ, Cố Ngộ cũng đã nghĩ sẵn cách đối phó rồi.
Đành đổ hết lên đầu Cố Lê vậy, nói cô ấy làm mẹ đỡ đầu thì phải có trách
nhiệm.
Khoảng một giờ sau, bác sĩ Hứa từ trong đi ra.
Đây là lần đầu tiên Thang Ninh cảm nhận được cảm giác làm người nhà của
bệnh nhân, trong khoảnh khắc đó trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cảm giác lúc đợi kết quả thi đại học cũng không căng thẳng như bây giờ.
"Bác sĩ, Bạc Hà thế nào rồi?" Thang Ninh cảm nhận được giọng mình đang run
rẩy.
Bác sĩ Hứa tháo mũ và găng tay dùng một lần trên đầu xuống, khuôn mặt tươi
tỉnh: "Yên tâm, ca phẫu thuật rất thành công, hơn nữa kết quả giải phẫu bệnh đã
có, là khối u lành tính, bây giờ đã cắt sạch rồi nên không sao nữa, ở lại đây thêm
vài ngày là được."
"Thật sao ạ? Cảm ơn bác sĩ!" Thang Ninh xúc động đến mức không kìm được
bật khóc.
Cố Ngộ cũng như trút được gánh nặng.
Mặc dù trước đây anh tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng thực ra anh chỉ cố ý nói nhẹ
nhàng để an ủi Thang Ninh mà thôi, vì anh không muốn cô lo lắng.
Chứ thực ra anh cũng lo lắng đến mức không ngủ được vì chuyện của Bạc Hà.
May mắn là bây giờ nghe được kết quả tốt nhất.
"Bây giờ thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, chắc Bạc Hà vẫn đang ngủ, hai cô
cậu đừng đợi nữa, đến ngày có thể xuất viện tôi sẽ liên lạc với hai người." Dứt
lời, bác sĩ Hứa nhìn Cố Ngộ một cái đầy ẩn ý, nói: "Phí phẫu thuật đến ngày
đón nó về thanh toán cũng được."
Nói xong ông ấy rời đi.
Thang Ninh vừa trải qua niềm vui lớn trong đời, thở phào nhẹ nhõm, nhưng đột
nhiên cảm thấy hai mắt tối sầm.
Có lẽ mấy ngày nay ăn uống ngủ nghỉ không tốt, hơi bị hạ đường huyết, lại luôn
trong trạng thái tinh thần căng thẳng cao độ, đột nhiên thả lỏng khiến cô mất hết
sức lực.
Thấy cô gần như đứng không vững, Cố Ngộ ôm lấy cô.
Trước khi mất ý thức, Thang Ninh rơi vào một vòng tay ấm áp.
Mũi cô thoang thoảng một mùi hương rất nhẹ, dường như là mùi hương của anh
pha lẫn với mùi xà phòng trên quần áo.
Mang theo một chút hương bạc hà chanh.
Thang Ninh cảm thấy eo mình được anh đỡ lấy, cơ thể không tự chủ áp sát vào
anh.
Nhiệt độ cơ thể anh truyền qua lớp áo len trắng mỏng.
Tư thế này rất mờ ám và thân mật, vì có thể cảm nhận rất rõ nhiệt độ cơ thể,
mùi hương, thậm chí cả nhịp tim của đối phương.
Sau cơn chóng mặt ngắn ngủi, Thang Ninh dần tỉnh táo lại.
Cô nhận ra mình đang trong vòng tay Cố Ngộ, muốn thầm lùi lại một chút mà
không gây chú ý, nhưng phát hiện đối phương ôm cô càng chặt hơn.
Cố Ngộ cao hơn Thang Ninh cả một cái đầu, Thang Ninh từ từ ngước mắt lên,
vừa hay chạm phải ánh mắt cúi xuống của Cố Ngộ.
Trong bóng tối mờ ảo, đường nét của cả hai đều mờ nhạt.
Nhưng ánh trăng khiến đôi bên không thể giấu được cảm xúc trong mắt.
Anh thật sự có đôi mắt rất đẹp, khi nhìn vào cô, cho con người ta cảm giác dù
anh có phụ cả thiên hạ cũng sẽ không bao giờ phụ cô.
Cố Ngộ nhìn Thang Ninh, ánh trăng hôn lên xương mày anh, che đi màu đỏ
đang đậm dần trên d** tai.
Hơi thở của hai người đan xen, giọng trầm thấp của Cố Ngộ pha lẫn từ tính: "Có
phải tôi... Ôm quá chặt không?”
💬 Bình luận chương