Trong thiên hạ có vô số anh hùng nhưng lại không có ai là địch thủ!
Gió đêm thổi đến, tay áo của Tả Tiểu Đa bay lên kêu lạch phạch, tình cảnh vắng lặng lại bị bản thân tưởng tượng thành thê lương, không nhịn được ngửa mặt lên trời thở dài: “Than ôi, trường kiếm không lợi, quần hùng thúc thủ, nhân gian thiên hạ này còn có ai xứng đáng để ta rút kiếm ra? Một đời mạnh mẽ không ai vượt qua được, đánh khắp Tinh Hồn chỉ ta độc tôn! Cuối cùng Tả Tiểu Đa ta cũng đi đến bước này!”
“Khụ khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ... Khụ khụ...”
Tiếng ho khan giày vò tâm can, giống như có người mắc phải bệnh lao ở sau lưng, ho đến không thể dừng lại!
Tả Tiểu Đa quay đầu nhìn lại, không khỏi ngạc nhiên: “Hiệu trưởng?”
Diệp Trường Thanh che ngực, ho khan đến nỗi trời đất mờ mịt, xé ruột xé gan. Hôm nay nhìn thấy Tả Tiểu Đa đi hơi sớm, cuối cùng Diệp Trường Thanh không nhịn được muốn đến xem thử thiên tài trong truyền thuyết này khi tan học sẽ có trạng thái như nào, vẫn có chút tò mò.
Vốn muốn lén lút đến xem rồi sẽ lập tức trở về.
Kết quả hắn nhìn cả buổi, cuối cùng nghe thấy lời lẩm bẩm của thằng nhóc cực kỳ không biết xấu hổ này, nghe đến nỗi ông đây trực tiếp bị sặc muốn nội thương!
Trên đời này lại có người mặt dày vô sỉ như vậy!
Một Tiên Thiên bé nhỏ lại cảm thán không ai sánh bằng, cảm thán chỗ cao. lạnh lẽo, thậm chí còn ngâm một bài thơ vì chuyện đó...
Cho dù dùng hiểu biết kinh nghiệm của Diệp Trường Thanh cũng không cách nào tưởng tượng được dộ dày da mặt của thằng nhóc này!
Tim mạch vốn có vấn đề, lần này sặc đến như vậy suýt nữa tiễn lão hiệu trưởng về bờ bên kia luôn.
“Hiệu trưởng, sao ngươi lại ở đây?” Tả Tiểu Đa vội vã chạy đến, thận trọng võ lưng giúp Diệp Trường Thanh, vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên, xinh xẻo dễ thương, thật sự là đáng yêu vô hại, thật thà chất phát hợp lòng người.
Nhìn khuôn mặt khôi ngô thành thật, thông minh đáng yêu, vừa chân thành vừa sợ hãi, khắp nơi mặt đều viết đầy sự cẩn thận dè dặt này...
Diệp Trường Thanh càng ho kịch liệt hơn. “Khụ khụ khụ khụ...”
Đây đúng là muốn lấy cái mạng già này của ta mà, tim mạch của lão phu không tốt...
Nhưng cũng rất tò mò, từ tâm trạng kiêu ngạo như vậy đến loại biểu cảm của lúc này, ngươi chuyển đổi tùy ý như thế kiểu gì vậy?
Tài năng trở mặt này thật sự rất đột phá, không hề thua kém bất cứ một ảnh đế ảnh hậu nào trên đời này, chỉ có xuất sắc hơn chứ không có kém hơn!
Tả Tiểu Đa nhanh chóng lấy một cái ghế tựa trong nhẫn không gian ra, cẩn thận dè dặt đỡ Diệp Trường Thanh ngồi xuống.
Khó hiểu trong lòng: Không phải nói hiệu trưởng của Cao Võ Tiềm Long chính là cường giả số một thế giới sao? Sao có thể ho đến mức này chứ? Giống như một ông già yếu ớt không sống được bao nhiêu ngày nữa vậy...
Kỳ lạ thật!
“Khụ khụ... Tả Tiểu Đa à.”
💬 Bình luận chương