“Bản thân đã đủ sát ý, thực lực chỉ chờ sức mạnh bên ngoài kích phát. Là có thể rút đao khỏi vỏ, sảng khoái mà giết! Chữ của hiệu trưởng đã là đao trong vỏ, người ở chiến trường. Chỉ chờ tay cầm cán đao, chờ được cơ duyên để rút đao.”
Tả Tiểu Đa nghiêm túc nhìn chữ.
“Hiệu trưởng, ngươi viết chữ giết này kiểu chữ chính là chữ tiểu triện đúng không? Nhưng mà cũng đã biến đổi không ít.”
Diệp Trường Thanh khẽ động lông mày, cười nói: “Ngươi lại có thể nhìn ra vết tích của chữ tiểu triện, thật sự là rất khá! Võ Tu trẻ tuổi bây giờ có được học thức như ngươi thật sự là không nhiều lắm.”
Tả Tiểu Đa cười cười, nói: “Có lẽ hiệu trưởng chưa thấy qua lý lịch của ta, lúc trước ta ở lại lớp Võ Đồ chừng năm năm, khoảng thời gian đó ngoại trừ liều mạng gây sức ép cho chính mình, thật đúng là còn học thêm nhiều thứ linh tinh lộn xộn, ngược lại thì tri thức của Võ Tu lại nắm giữ rất ít.”
Diệp Trường Thanh cười, thâm nghĩ ta mà không nghiên cứu lý lịch của ngươi sao? Ta gần như có thể đọc làu làu cho ngươi đó!
“Nhưng chữ giết tiểu triện này nếu xem theo kiểu chữ, nhất là phía bên phải cao hơn một chút này của hiệu trưởng, từ hình tượng mà nói... dường như còn có chút hương vị chữ “long” ở trong đó.”
Tả Tiểu Đa vươn tay lau một cái qua chữ trên mặt đất.
'Tức khắc toàn bộ khuôn chữ quét lên, khiến người chú ý nhưng thật sự rất giống chữ “long”.
“Ta đây làm có mục đích, cử động vô ý, biến thành sát khí giấu rồng à?”
Trong lời nói của Tả Tiểu Đa tràn đây không chắc chăn: “Hiệu trưởng, vừa rồi ta cũng chỉ chữ này mà thôi, cũng không làm gì khác, nếu theo hướng huyễn hoặc. một chút mà nói thì chữ này vốn đã có khí phách hình rồng ẩn giấu, chân long nổi dậy thiên hạ loạn, đổ máu ngàn dặm thi cốt như núi. Chẳng qua tầng ý nghĩa của chữ giết này giương cung mà không bắn mà thôi, cố chấp nói long khí cũng có chút miễn cưỡng...
Mà việc ta lau qua một chút kia chẳng qua là tình cờ duyên số gặp nhau... Có điều đây dường như càng thêm phù hợp với tên trường Cao Võ Tiềm Long của chúng ta, hiệu quả như nhau, những con đường khác nhau cùng tụ về.”
“Tên trường hả?”
Diệp Trường Thanh nhíu mày: “Tiềm Long sao?”
“Đúng vậy!”
Tả Tiểu Đa nói: “Cái gọi là Tiềm Long, ý nghĩa như tên, đó là rông ẩn giấu đi thân thể, rồng ẩn nấp, ngay cả khi biết sự tồn tại của nó nhưng vẫn không nhìn thấy được; rồng ẩn náu trước khi bay ra khỏi vực sâu, vốn là trạng thái rồng bị bao vây... mà chữ giết mà hiệu trưởng viết này chẳng phải chính là sau khi giết chóc thì rồng sẽ bay ra khỏi vực sâu sao?”
“Ta cũng là lần đầu tiên nhìn từ kiểu chữ đến kéo dài đến một chữ khác nhu
Tả Tiểu Đa không xác định nói: “Nhưng là sát khí nghiêm nghị, gợi ra hình rồng, điểm ấy là thật không phải giả... Hiệu trưởng, xin hỏi địa thế của Cao Võ Tiềm Long chúng ta có phải là thành lập trên Long Mạch không?”
Diệp Trường Thanh ngây ra một lúc: “Long Mạch? Hắn là sẽ không. Thành Phong Hải của chúng ta chính là cố đô Bát Triều, tương truyền năm đó có tám Long Mạch tụ lại mới thành tình cảnh Phong Hải bây giờ.”
💬 Bình luận chương