Hạng Thiên Phi nở nụ cười từ trong đáy lòng, hai tay ôm lấy Lan Hương Thảo. rồi thu vào trong nhẫn không gian, sau đó cũng không dừng lại, lập tức nói cáo từ.
Ngoài cửa, khoảng chừng màu sáu cao thủ của Hạng gia xếp thành trận địa phòng ngự, yên lặng chờ đợi.
Hạng Thiên Phi vừa mới ra khỏi cửa, không nói hai lời tùy ý bay lên trời, mà sáu người chia thành hai nhóm nhỏ thuận theo mà hành động, bảo vệ Hạng Thiên Phi ở giữa, một đường giống như phong lôi kích động, lập tức đi xa.
Hạng Xung và Hạng Băng cũng không theo cha mình rời đi.
Bởi vì Hạng Thiên Phi nóng lòng dùng thảo dược cho nên tới lui rất vội vàng, rất nhiều bản chất của vấn đề cũng chưa kịp nói, ví dụ như giá cả thế nào? Cảm ơn người ta ra sao?
Cho dù người ta không đề cập tới, nhưng mà chuyện lớn như vậy, cũng không phải là một câu cảm ơn nhạt nhếo là có thể cho qua.
Nhưng hai người còn chưa kịp nói chuyện khách sáo, chỉ nghe thấy Tả Tiểu Đa cười lớn, toàn thân run rẩy.
“Ha ha ha ha... Tiểu Trùng, Tiểu Băng Đản... Ha ha ha, cái tên này thật sự rất đẹp”
Tả Tiểu Đa ôm bụng ngã trái ngã phải, vui mừng khôn xiết: “Băng Đản... Băng Đản... Ha ha ha.”
Hạng Xung và Hạng Băng tràn đầy cảm xúc biết ơn lập tức đóng băng hết mọi thứ, thay vào đó chỉ có sự ngượng ngùng và giận dữ.
“Câm miệng!”
Khuôn mặt của Hạnh Băng cũng đỏ lên rồi, tức giận nói: “Ai không có biệt danh chứ? Còn có người gọi Cẩu Đản, còn có người gọi là Cẩu Thặng, còn có người gọi là Thối Thối... Chẳng lẽ ngươi cũng không có biệt danh sao? Có gì buồn cười chứ!”
Tả Tiểu Đa hãnh diện nói: “Đã bị Băng Đản ngươi nói trúng rồi nè, từ nhỏ ta có một cái tên là Tiểu Đa, không có cái danh xưng thứ hai nữa! Ai bảo cái tên Tiểu Đa rõ ràng dễ nói như vậy, phổ thông dễ hiểu chứ, ha ha ha... Băng Đản à, ta nói cho ngươi nghe, cha và mẹ của ngươi cũng là đang vũ nhục ngươi đó, nếu như là ta, ta đã sớm rời nhà trốn đi rồi, hóa đen từ lâu rồi... Ha ha ha, nhanh chóng quay về theo bọn họ đi!”
Hạng Băng giận đến thiếu chút nữa bị bệnh hen suyễn, ánh mắt trợn lên như cái chuông đồng: “Tả Tiểu Đa! Ngươi đừng quá đáng như vậy, ta nói cho ngươi biết, ta... Có tin là ta kêu cha của ta tới đánh ngươi không!”
“Chà chà...”
Tả Tiểu Đa cười: “Trước hôm nay thì còn có thể, sau hôm nay thì cha của ngươi nhất định sẽ không đánh ta đâu, có tin không?
Ừm, ngươi chắc chắc là tin rồi... Ôi chao, đoán chừng bây giờ ngay cả anh của ngươi cũng không dám ra tay với ta, vậy phải làm sao bây giờ? Nếu không thì ngươi nhờ Lý Thành Long đi, kêu hẳn giúp ngươi đánh ta... Ha ha ha...”
💬 Bình luận chương