“Khả năng thứ nhất, hai nhà đã phải chịu áp lực rất lớn từ người có địa vị rất cao, đặt sự an toàn của ta lên cán cân sinh tồn của gia tộc bọn họ. Chính vì vậy mới có chuyện này, trước hết, thể hiện thiện ý, dùng tốc độ lớn nhất để hóa giải khúc mắc giữa ta và bọn họ.”
“Khả năng thứ hai, chính là bọn họ muốn giết ta, thậm chí đã bày sẵn cục diện, nhưng không nói cho người trẻ tuổi trong gia tộc biết, lợi dụng sự sốc nổi và nhiệt huyết của người trẻ tuổi, truyền tới ta những thông tin sai lệch, thậm chí là dựa vào đó để tạo ra những biểu hiện giả, rồi từ đó xây dựng cơ sở để bản thân thoát khỏi hiềm nghi.”
“Nhưng tóm lại dù là khả năng nào, sớm hay muộn bọn họ vẫn sẽ giết ta, cái gì mà dùng biện pháp hòa bình để giải quyết thù hận, đều chỉ là truyện cười.”
Tả Tiểu Đa vừa đi vừa suy nghĩ với vẻ mặt đa sầu đa cảm, vừa như u buồn, lại vừa như hối hận biết vậy đã chẳng làm, rồi lại có vẻ như tâm sự trùng trùng. Nhưng trong lòng đã thoáng hiện lên vô số ý nghĩ.
“Đợi tới tối tìm Phù Phù bàn bạc một chút. Hẳn là loại tình huống này khác xa với dự đoán trước đây, hoàn toàn không phù hợp.”
“Một người thì kế sách dở, hai người thì kế sách hay, muốn có đối sách hay. cần tiếp thu ý kiến của nhiều người.”
Đang đi về phía trước thì Lý Thành Long và Hạng Băng Hạng Xung đuổi theo từ phía sau: “Tả lão đại!”
“Uhm, ăn xong rồi à?” “Buổi chiều hẳn là mọi người vẫn chiến đấu nhỉ?” Lý Thành Long nói xong, liếc mắt nhìn Hạng Băng một cái.
Hạng Băng không chịu thua kém, quay lại trừng mắt một cái.
“Phải đấy, cho tới giờ thầy Văn vẫn luôn cố gắng hiểu rõ về chúng ta, hẳn là đối chiến vẫn sẽ tiếp tục cho đến khi thầy Văn nhận định đã hoàn toàn hiểu rõ về mỗi người chúng ta, đúng không?”
Tả Tiểu Đa cười toe toét, nói: “Buổi chiều thầy Văn ngoài việc tiếp tục tìm hiểu về chúng ta ra, hản là thầy vẫn sẽ tiếp tục nói những lời mỉa mai ác ý, đặc biệt là sau bữa ăn này, ta đoán sẽ có rất nhiều người quên mất một số thứ... Buổi chiều chắc chắn sẽ có trò hay để xem.
Nghe những lời ấy, nhất thời vẻ mặt của Hạng Xung và Hạng Băng đều trắng bệch.
Nhất là Hạng Băng, cô nhóc cẩu thả này, ăn xong một bữa cơm, tâm trạng trở nên rất phấn chấn, trong lòng tràn đầy sự tự hào sau khi giành thắng lợi trong việc tranh bàn.
Nàng thật sự đã quên mất cơn ác mộng trong giờ học vào buổi sáng, giờ phút này còn đang chìm đắm trong sự phấn khích.
Sau khi nghe thấy câu này của Tả Tiểu Đa, nàng không nhịn được mà đánh trống ngực ầm ầm.
May mà Tả lão đại nhắc nhở một câu...
Hạng Băng liếc mắt nhìn Tiểu Đa với vẻ biết ơn, vội vàng ôn lại trong đầu xem mình đã bị mắng, bị đánh và đã phạm phải lỗi sai gì trong buổi sáng.
Đây chính là chuyện lớn. Lúc này, một lão phu nhân ở phía đối diện đang đi tới đây, mái tóc bạc trắng, khắp người tản ra hơi thở u ám, gầy như que củi, hai mắt u ám tối tăm, giống như ác quỷ tới từ địa ngục.
💬 Bình luận chương