Đây chính là tên của hiệu trưởng.
Tả Tiểu Đa nhìn kỹ lại, lẩm bẩm nói: “Đây là đao trên núi! Dưới kia có vô số người đang cố gắng phá bỏ mũi đao mới có thể leo lên được đỉnh núi... Nhưng mà...
Trên mặt Tả Tiểu Đa hiện ra vẻ thất vọng. Nói đến đây, hồi lâu sau hăn không nói tiếp, đơn giản là đường không thể đi. Đi thì không thành phong!
Bởi vậy mà cả hai đều không thể đạt tới, không phải cái này mà cái kia cũng không đến, không may mắn!
“Bà Thạch, phong (#) là phong (ll#) cũng là phong ($##), đỉnh núi có ý của đỉnh núi, đều có thanh đao trên ngọn núi. Phong (lễ) là phong (2#) chính là ý đó.”
“Núi đứng bên trái, dưới đao có phong, phong trong được mùa chứng tỏ Hiệu phó Thạch dạy học vất vả ngàn năm, học trò khắp thiên hạ cuối cùng cũng sẽ gặt hái được nhiều điều tốt đẹp... Mà bây giờ, tất cả lực lượng của những học sinh đó đang chống lại cây đao trên đầu.”
“Phong (EE) cũng như phong (#), người có đạo đức cao thượng, nghiêm khắc với bản thân mà khoan dung, lấy thiện đãi người, tự nhiên sẽ có thể cảm hóa được. người khác, tự nhiên sẽ được người khác tôn trọng, gieo nhân nào gặp quả nấy. Cho dù quá cao thâm sẽ ít người hiểu nhưng vẫn sẽ thu lại được rất nhiều.”
“Phong (#š) không thể phá. Kể cả khi chuyển núi về bên trái thì vẫn là phong, đưa mũi đao lên trên, không tiếp tục để núi áp đỉnh mới có thể hợp với lực lượng
bên dưới thành phong (), vẫn là âm phong như cũ.”
“Oan khuất khó rửa, lưỡi đao cũng khó rời đi, chỉ chờ đến khi gió đến, đỉnh núi rời sang bên cạnh mới có thể nhìn thấy trời nắng tươi sáng!”
Tả Tiểu Đa cau mày, nói: “Phong (lễ) và phong (2š), không thể hợp lại với nhau mà cũng không thể tách ra, chúng chỉ có thể đồng thời tồn tại. Nói cách khác... chuyện này sắp đến lúc lộ rõ chân tướng, chỉ cần người có tâm khơi lên... Có thể rửa tôi giải oan.”
Đúng vậy, có thể giải oan rửa tội rồi.
Nhưng Tả Tiểu Đa không nói dân chúng sẽ bình luận như thế nào. Đám thánh cào bàn phím trên mạng sẽ không quan tâm đến ngươi có được rửa tội hay. không. Chỉ cần bọn họ thích thì bọn họ sẽ tiếp tục mắng, thích chửi thì sẽ tiếp tục chửi.
Vẫn là câu nói kia, luật pháp không động đến bọn chúng, cho dù hậu quả có nghiêm trọng đến rợn người thì vẫn là câu nói người không biết không có tội!
“Sắp tra ra manh mối?”
Tin tức này đối với bà Thạch chính là một quả bom lớn, làm cho cả người nàng sinh ra cảm giác choáng váng.
Nàng chưa từng qua qua tin nào tốt hơn tin này. Trong phút chốc, vậy mà toàn thân run rẩy hết lên.
Tuy nàng từ đầu đến cuối vẫn luôn cực khổ kiên trì, bỏ bao công sức chờ đến một ngày được giải oan nhưng thật ra trong lòng đã sớm tuyệt vọng.
Giống như trước đó nàng nói, lẽ phải và chính nghĩ có thể có thể đến muộn nhưng chắc chắn sẽ không vắng mặt, ta luôn tin tưởng vào điều đó và sẽ chờ đến cái ngày không vắng mặt kia!
💬 Bình luận chương