“Ngô Kình? Ngươi họ Ngô à?” Tả Tiểu Đa chậm rãi đứng lên.
“Đúng vậy, ta họ Ngô.”
Ngô Kinh thản nhiên nói: “Ngươi đánh chết Ngô Vân Thiên, dựa theo vai vế hắn là em họ của ta; chẳng qua chuyện hôm nay không có quan hệ với nhà họ
Ngô. Ngươi có thể gọi ta là lớp trưởng lớp bảy mà không cần gọi hoặc để ý đến tên của ta.”
Bây giờ ta chính là lớp trưởng lớp bảy, đại biểu cho lớp bảy, không có quan hệ gì với hắn!”
Ngô Kình nói.
Tả Tiểu Đa cười to ha ha, nói: “Được, quyết định như vậy, thỏa thuận trước, vậy đến đây đi!”
Lời còn chưa dứt cả người đã từ trên chỗ ngồi nhẹ nhàng phóng lên, thoạt nhìn lóe lên ánh sáng đã từ cửa sổ bay ra ngoài, Ngô Kình cũng áo trắng tung bay, giống như một con chim lớn bay ra ngoài.
Rầm rầm một tiếng, hầu như tất cả mọi người đều chen tới bên cửa sổ, chiếm đoạt vị trí tốt nhất để quan sát cuộc chiến!
Toàn bộ học sinh lớp bảy năm hai không thiếu một người. Toàn bộ học sinh lớp một năm nhất đều đúng chỗ! Trận chiên tranh bàn của hai lớp!
Ở phía dưới, hai người đã biến thành hai cơn lốc quấn lấy nhau tiến hành chiến đấu.
Hai cái bóng trắng quấn lấy nhau thành một đoàn, trên mặt đất ở dưới lầu đầy âm thanh say mê chiến đấu, không ngừng phát ra tiếng đùng đùng đoàng đoàng đánh nhaul
Người có mắt nhìn kém một chút căn bản là không phân biệt được người nào với người nào!
Âm ầm ầm...
Hai người đụng nhau mấy chục nắm đấm liên tục, trong nhất thời đúng là chẳng phân biệt được cao thấp, lập tức lại tranh bước gạt người, quyền cước cùng lúc ra trận.
Từ trên mặt đất đánh tới trên không trung cách mặt đất năm mét, tình hình chiến đấu càng sôi trào, trước mắt những người đang quan sát vẫn như cũ là hai cái bóng trắng quấn với nhau thành một đoàn, càng không thấy rõ hình người, mà người đang xem trận chiến chỉ có một cảm giác duy nhất chính là hai người này vậy mà lại có lực lượng ngang nhau cân sức cân tài!
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm thầy Điền của lớp bảy sắc mặt cũng cứng lại.
Tả Tiểu Đa vừa mới nhập học còn chưa đầy nửa tháng, mà học sinh của mình đã khổ tu ở Cao Võ Tiềm Long một năm! Hơn nữa còn là tài năng xuất chúng trong lớp, nhân tài hạng nhất.
Lại có thể đánh ngang tay?
Ầm!
Lại là một chưởng đối nhau, hai bóng trắng vì dư âm phản xạ mà tách ra hai bên, từng người giống như con chim to bay ngược ra ngoài, gần như là cùng lúc...
Keng! Keng!
Hai âm thanh tiếng kiếm va chạm vang lên cùng lúc, sau khi lui ra hai người không hẹn trong nháy cùng lấy ra vũ khí, sau đó thân thể ở trong không trung gập. lại nhanh chóng bay ngược về, kiếm khí lộng lẫy, rực rỡ muôn màu, rít gào cắt đứt tiếng gió, chấn động lòng người.
💬 Bình luận chương