“Dùng thì có thể dùng được, hơn nữa không ảnh hưởng gì nhiều, nhưng mà... cảm giác bây giờ cứ giống như có một con ruồi đang quấy phá bữa ăn ngon của chúng ta... đúng là kinh tởm.”
“Mấy thứ này làm cản trở quá trình bán ra sao?”
“Ừm... chắc chắn là cản trở rồi, chỉ có thể giảm giá. Nếu không giảm giá, chắc. chắn sẽ ảnh hưởng danh tiếng, bất lợi cho tương lai về sau.”
“... Nói với phòng tài vụ và phòng sự vụ của trường học một tiếng đi, bảo bọn họ cho người tới đây xem thử, tránh để họ nghĩ chúng ta có gì đó...”
“Nói cũng phải, hai phòng đó ngày nào cũng thích kiếm chuyện... ngày nào cũng hành người ta, nhìn thấy bọn họ đã không ưa rồi, ngươi đi đi.”
“Haizz... Thật ra không cần nói cho bọn họ... phòng sự vụ là người của hiệu phó Ngộ, trực tiếp bảo bọn họ tiếp nhận, sau đó bảo bọn họ đi bán ra không phải được rồi sao... còn nếu xảy ra vấn đề gì cũng không liên quan đến chúng †a? Những thứ học sinh giao lên đều là đồ tốt...”
“Hả? Ta nói Triển Tiểu Phi à, bây giờ ngươi đúng là nhiều mưu mô đấy, học ở đâu vậy!”
“Ha ha... Họ suýt nữa thì dồn ta vào chỗ chết, hơn nữa, đây đâu thể coi là âm mưu gì, đây là trí tuệ, là xem xét thời thế... ha ha...”
“Ý kiến hay, cứ làm như thế đi, xem xét thời thế!”
Tả Tiểu Đa và Lý Thành Long đi bộ đi đến Thương Thiên Nhất Phẩm.
Hai mắt Lý Thành Long dò xung quanh, hắn lại muốn tìm chú chó cảnh trang trí trước đó nhìn thấy, đó giờ hắn luôn lưu luyến không quên chú chó nhỏ này.
Tả Tiểu Đa dẫn đầu bước vào.
“Quản lý Thái của các ngươi đâu? Ta có một cuộc giao dịch khấm khá đây, định thương lượng với hắn?”
Tả Tiểu Đa chắp hai tay sau lưng, khí chất vô cùng lạnh lùng.
“Xin chào, không biết là mua bán cái gì? Ngươi dù sao cũng phải nói sơ qua, ta mới thuận tiện báo cáo quản lý, không thì quản lý sẽ mắng ta mất.”
Dám đến Thương Thiên Nhất Phẩm đùa giốn như vậy, thật sự không nhiều, mặc dù nhìn qua tu vi của Tả Tiểu Đa rất nông cạn.
Một lúc sau, một người đàn ông trung niên tươi cười bước ra: “Ồ, đây không phải là Tả thiếu sao! Tả thiếu, Lý thiếu, xin chào, đã lâu không gặp, xin mời...”
“Ngươi còn nhớ bọn ta?” Thái độ của quản lý Thái làm Tả Tiểu Đa có chút ngạc nhiên.
“Khách hàng đến Thương Thiên Nhất Phẩm đều là thượng đế của chúng ta, ghi nhớ tên của thượng đế, cũng là chuyện cơ bản nhất mà chúng ta cần phải làm. Bất kỳ khách hàng nào, miễn từng tới chiếu cố bổn tiệm trong vòng một năm nay, mỗi nhân viên lễ tân của chúng ta này đều sẽ có ấn tượng với người đó. Nếu không nhớ được, hoặc gọi nhầm, thì tiền lương và tiền thưởng của tháng này sẽ không còn nữa.”
💬 Bình luận chương