“Hơn nữa, chuyện của hai đại gia tộc các ngươi, hiện tại ta chỉ sợ tránh còn không kịp... Thật sự là không muốn tham gia, không dám tham gia...”
“Cao học trưởng, xin ngươi tha cho ta, để ta đi đi.”
Tả Tiểu Đa cười khổ, chắp tay hành lễ, nói: “Hai ngươi đều là người ngay thẳng, ta thật tâm mong muốn được làm bạn với hai ngươi, đây là lời từ đáy lòng của ta.”
“Nhưng đừng tìm cái gọi là “sự thật từ trên người ta, ta chỉ là một thanh đao bị người t lợi dụng mà thôi.”
Tả Tiểu Đa cười khổ liên tục, nói xong kéo Lý Thành Long, xoay người rời đi, lập tức biến mất trong đám người.
Ba anh em nhà họ Cao nhìn theo hướng Tả Tiểu Đa rời đi, dường như hơi suy nghĩ.
“n oán năm đó? Sao còn xuất hiện ân oán năm đó? Sao lại là đổi trắng thay đen?”
Cao Thành Tường gãi đầu, nói: “Lời mà Tả Tiểu Đa nói khiến ta xấu hổ mặt đỏ tới mang tai... Thì ra chúng ta chẳng biết gì cả, hai nhà đánh nhau, là vở kịch mua vui do chúng ta tự biên tự diễn?”
“Vậy quay về hỏi thử xem”
Cao Thành Vân nói: “Nếu Tả Tiểu Đa đã nói như vậy, vậy chắc chắn có người biết rõ chuyện này.”
“Nhưng đêm nay thì không kịp rồi, đúng chứ? Bên kia đã hẹn gặp, nếu chúng ta không đi, chỉ e là nhà chúng ta sẽ chịu thiệt?
Cao Xảo Nhi cau mày hỏi.
"Đi, phải đi...”
“Đi thôi.”
Đêm đến. Mười một giờ.
Trong đại sảnh Thiên Vận lớn nhất của hộp đêm Bát Long - nơi tiêu tiền nổi tiếng nhất của thành Phong Hải.
Mười mấy đệ tử trẻ tuổi của nhà họ Ngô và mười mấy đệ tử trẻ tuổi của nhà họ Cao đang đứng song song với nhau.
💬 Bình luận chương