phó thì sao?”
Tả Tiểu Đa hừ một tiếng: “Ta có thể lôi ra ba mươi lăm Lý Thành Long! Không phục à!?”
Lý Thành Long ở dưới hét lên: “Lớp trưởng nói rất đúng!”
Những lời này vừa vang lên, không khí lập tức trở nên kỳ quái.
Vốn dĩ bầu không khí đang áp lực nặng nề, tức giận xấu hổ, nhưng Lý Thành Long vừa nói ra những lời này, sao đột nhiên lại cảm thấy không khí dần trở nên quái dị đây.
Rốt cuộc không thể tức giận nổi nữa, muốn cười cũng cảm thấy cười không ra.
Văn Hành Thiên đứng ngoài cửa một hồi lâu, lúc này cũng không khỏi bật cười.
Hai người này đúng là một trắng một đỏ, phối hợp thật sự không tồi. Một kẻ đả kích người, khiến cảm xúc của người khác bị đè nén xuống cùng cực, người kia lại sinh động bầu không khí kịp lúc, giảm bớt áp lực, rồi lại khiến áp lực vẫn ở đó từ đầu đến cuối.
Hắn ho khan một tiếng rồi đi vào.
Vung tay lên, Tả Tiểu Đa xám xịt quay về chỗ ngồi, sắc mặt cũng từ âm u chuyển ánh mặt trời sáng lạn. Mãi cho đến khi về chỗ ngồi, hắn mới lớn tiếng nói: “Còn nữa, xem tướng cho các ngươi, các ngươi đã làm theo lời ta nói lấy được chỗ tốt, mau giao tiền quẻ ra đây!”
Tất cả bạn học: “...
Măng bọn ta như tát nước vào mặt, làm như bọn ta không đáng một xu, sau đó quay đầu lại nói ngươi xem tốt, thế mà còn muốn lấy tiền...
Vậy ý của ngươi chính là bọn ta không biết gì cả, nếu không nhờ ngươi xem bói thì bọn ta trực tiếp thành đồ bỏ...
Lập tức, hơn ba mươi đôi mắt xem thường cùng nhìn về phía Tả Tiểu Đa. “Lớp trưởng Tả của các ngươi nói rất đúng, hoàn toàn không sai chút nào.”
Văn Hành Thiên không dài dòng, nói thẳng: “Cho nên trong khoảng thời gian tiếp theo sẽ bắt đâu áp dụng một hệ thống quy tắc hoàn toàn mới. Lớp chúng ta chia thành hai nhóm, ngoài Tả Tiểu Đa, Lý Thành Long ra, ba mươi tư người phải ở lại trường. Mỗi nhóm mười bảy người, bắt đầu tập kích vào mỗi buổi tối, thời gian tùy ý. Có thể dùng mọi phương pháp, chỉ cần không làm nguy hiếm tới mạng người... Có thể là khói mê, có thể là chất độc... Cũng có thể là ám khí.”
“Đừng tưởng đây là trừng phạt cả tổ, cho dù được phân hành động cùng tổ, nhưng đây vẫn là thưởng phạt theo đơn vị cá nhân”
Văn Hành Thiên thản nhiên nói: “Tự mình nghĩ lại xem chia như thế nào là được.”
“Còn nữa, tất cả đi nghỉ ngơi thật tốt cho ta, nếu lúc chiến đấu trong giờ học mà có ai mệt mỏi, ủ rũ thì tự ngẫm lại những gì phải làm đi.”
“Tiếp theo, tất cả cút hết ra ngoài đối chiến cho ta!”
💬 Bình luận chương