Đúng lúc này, Diệp Trường Thanh gào lên một tiếng, thân thể bắn vọt tới.
Văn Hành Thiên cũng gầm lên đầy giận dữ: “Dừng tay!”
Tuy nhiên chỉ trong giây lát “âm” một tiếng, huyết quang đã tán ra thành một màn sương máu dày đặc.
Chỉ có một tiếng cười yếu ớt thảm thiết cùng cực vang dội: “Thật xin lỗi, lão Hạng!”
Ngay bên trong thời điểm ánh điện xẹt qua tia lửa này, Lôi Đại Đầu đã vỗ một chưởng, đập nát đầu con trai đang ở bên cạnh mình, ngay sau đó thân thể lực lưỡng của hắn cũng chậm rãi ngã xuống đất.
Khóe miệng còn chảy ra một dòng máu đỏ, đôi mắt hàm chứa ý bi thảm nhìn qua Hạng Cuồng Nhân: “Hôm nay hại ngươi... Cái mạng này, đền cho ngươi...”
Thân thể hắn yếu ớt ngã xuống, khóe miệng vẫn còn lộ ra nụ cười quái dị.
Trước khi Lôi Đại Đầu ngã xuống, Văn Hành Thiên cũng đã nhanh như chớp đưa tay nắm cằm của hắn.
“Đã muộn rồi.” Diệp Trường Thanh lắc đầu.
Miệng Lôi Đại Đầu không ngừng chảy ra máu tươi, thế mà lại biến thành màu lam, hoàn toàn không có hơi thở, thật sự là chết thẳng cảng.
“Là Lan Tâm Độc!”
Diệp Trường Thanh kêu lên một tiếng đầy đau đớn và cực kỳ giận dữ.
“Không chỉ là Lan Tâm Độc mà hắn còn tự cắt đứt tâm mạch của bản thân! Nếu không với tu vi công lực của hắn, thì Lan Tâm Độc có bộc phát cũng có thể cầm cự trong khoảng thời gian ngắn!”
Văn Hành Thiên nhẹ nhàng thở dài một hơi.
“Đều tránh ra hết đi."
Diệp Trường Thanh và Hạng Cuồng Nhân than thở.
Vậy mà Lôi Đại Đầu lại quyết tuyệt như thế, trong lúc mọi chuyện bị bại lộ đã dứt khoát tới mức g**t ch*t con trai của mình, đồng thời cắn nát túi độc trong miệng, còn sợ chết không được nhanh nên cắt đứt tâm mạch của bản thân ngay trong khoảnh khắc đó!
Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy trái tim đang đập dồn dập.
Phải là tổ chức như thế nào, phải là tử sĩ như thế nào, phải là sách lược ra sao mới có thể làm được tới như vậy?
Theo cái chết của Lôi Đại Đầu này, mọi manh mối lại lập tức bị mất hết một lần nữa.
Mặc dù Tưởng Văn Châu nắm khách sạn Chí Tôn trong tay, nhưng Diệp Trường Thanh và Văn Hành Thiên đều hiểu rõ trong lòng: Bên kia chắc chắn sẽ không thu hoạch được bất kỳ lợi ích nào cả!
Lại một lần nữa xác định được kẻ địch thật đáng sợ, nhiều năm ôm cây đợi thỏ như vậy đổi lại chỉ được vẻ bề ngoài.
“Ta luôn cảm nhận được mọi chuyện gần đây hơi có vẻ tập trung hơn.” Văn Hành Thiên cúi đầu nói lại.
không gian.
“Ha ha ha...”
Hiệu phó Ngô phì cười, vô cùng thẳng thắn nói: “Làm cả buổi, hóa ra lại không liên quan tới lão Hạng nữa, cũng không có việc gì là được, xem ra tên hung thủ kia là một người khác... Cục trưởng Tưởng, xem ra các người phải vất vả hơn rồi. Gần đây, thành Phong Hải này thật sự không yên ổn lắm!”
Hiệu phó Vệ cười hời hợt, nói: “Tính tình lão Hạng tuy rằng thẳng thắn, nhưng xưa nay luôn có sao nói vậy, nói một không có hai, ta cũng tin tưởng lão Hạng. không phải loại người xấu xa kia, bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, cái này không phải đã rõ ràng hết sự thật, tra ra được manh mối rồi hay sao?”
💬 Bình luận chương