Trong sự hiểu biết của Lý Thành Long, hắn thật sự nghĩ rằng Tả Tiểu Đa có thể đảo ngược sinh tử âm dương, nghịch thiên cải mệnh.
Nhưng mà hôm nay sau khi nghe Tả Tiểu Đa giải thích xong, hắn lại có chút thất vọng với kết quả.
Nhưng sau đó đã vui vẻ trở lại.
Ít nhất thì Tả Tiểu Đa đã đồng ý rồi, hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, dù thế nào cũng sẽ nhắc nhở một vài người, như vậy cũng đã đủ rồi.
Dùng hết tâm ý không xấu hổ, người cứng đầu khó lòng khuyên ngăn!
"Hai con khỉ nhỏ!" Giọng nói của bà Thạch vang lên ở bên ngoài, gọi một cách mất kiên nhẫn: "Ăn cơm thôi!"
“Vâng ạ, đến ngay đây!"
Hai người không nói thêm lời nào, chạy nhanh ra ngoài như sợ bị bỏ rơi.
Tối hôm đó, sau khi Tả Tiểu Đa ngủ say, Tiểu Long lại đến với tràn đầy cảm giác thành tựu ...
"Lão đại!" Vừa gặp mặt mà Tiểu Long đã nịnh nọt gọi, khiêm nhường một cách chưa từng thấy.
“Hửm?"
Tả Tiểu Đa nhíu mày, sao Tiểu Long lại đổi cách xưng hô rồi? Gọi ta là lão đại?
Lẽ nào ngươi nghĩ ngươi gọi ta là lão đại thì ta sẽ nể mặt ngươi? Cho ngươi lợi
ích?
Có phải đợi đến lúc đó lại đòi phí xưng hô?
Ta không có!
Ta không cho!
“Lão đại, sau này ngươi chính là lão đại của ta, bên phía tiểu đệ có quà nè."
Tiểu Long rất ân cần, quấn lấy Tả Tiểu Đa quanh quẩn bay lượn, vẻ mặt nịnh
nọt.
“Ừm, ta sẽ không cho không ngươi đâu. Ngươi dẹp ý nghĩ đó đi."
Đến lúc này, Tả Tiểu Đa vẫn còn đang đau lòng một cách khó hiểu vì một giọt mà hắn cho tên nhóc này lúc trước.
Nếu như biết trước trong mơ cũng có thể cho được thì ta sẽ cho nó sao?
"Ta không nghĩ sẽ lấy không đâu!"
Ta thấy đã rat hoan hao rồi, lại chỉ là nửa sợi - Trong lòng Tả Tiểu Đa cảm thấy rất thần kỳ.
Xem ra ta thật sự còn phải học rất nhiều thứ.
" ... Thôi xong! Lão đại nhìn ra đây không phải là nửa sợi rồi!"
Tiểu Long lập tức cảm thấy bản thân bị lộ rồi, vẻ mặt ngại ngùng nói: "Lão đại thứ lỗi, chỉ là muốn tách một sợi địa mạch nguyên vẹn ra rất khó khăn, ta cũng đã tốn rất nhiều thời gian ... Lần trước đã cho ngươi một phần ba rồi, lần này vẫn là một phần ba sợi thôi ... Khụ khụ ... Cái này thật sự không đến nửa sợi, lão đại có đôi mắt thật tinh tường."
💬 Bình luận chương