Mà lúc này, các học sinh đứng xem càng lúc càng nhiều, mỗi một người đều xem rất nghiêm túc, đương nhiên cũng có vài người cười đùa cợt nhả, rõ ràng là có dự định xem náo nhiệt.
Hạng Xung suy nghĩ một lúc lâu, nhặt một nhánh cây viết một chữ "Tình” lên mặt đất; Có chút khó chịu hỏi: “Lớp trưởng Tả, chữ này, được không?"
“Được, chữ này là được rồi, tùy tâm trỗi dậy, thiên ý khó lường!"
Tả Tiểu Đa khẳng định nói.
"Vậy lấy chữ này đi." Hạng Xung rất lơ là.
Hắn cảm thấy bản thân không có vấn đề gì.
Đến làm người diễn kịch rất đơn thuần, ta là một người thành thực, làm nhiều hơn một chút chính là nhiều hơn một chút, không sao cả.
Cho dù chút nữa ngươi có nói cái gì ta cũng đều sẽ đáp: Wao, chuẩn dữ vậy! Lão đại giỏi quá trời quá đất !!
Tả Tiểu Đa nhìn chữ "Tình" kia, ngược lại rơi vào trạng thái do dự.
Nếu như Hạng Xung không viết chữ đấy thì Tả Tiểu Đa thật sự sẽ không quá để ý đến tướng mạo của hắn; Bởi vì không có bất cứ tai nạn nào, liếc mắt Vọng Khí là có thể biết được đầu mối; Nhưng mà vừa viết chữ đấy, lại nhìn tướng mạo của Hạng Xung lúc này, Tả Tiểu Đa nhạy bén phát hiện chỗ không đúng lắm.
"Tình ... Có lòng mà làm, trong lòng mười hai tháng."
Tả Tiểu Đa nhẹ nhàng thở dài: "Yên Chi Sát, đời này khổ."
Trong lòng Hạng Xung bối rối khi nghe lời tiên tri của Tả Tiểu Đa, vô ý hỏi: "Tả lão đại, lời của ngươi là sao vậy? Cuối cùng là gì, không phải chuyện tốt hả?"
"Ta tặng ngươi vài câu, chỉ cần ngươi thật sự làm theo, làm đầy đủ, có lẽ ... Sẽ có thể xoay chuyển."
Ánh mắt Tả Tiểu Đa nghiêm trọng nhìn lên chữ viết trên mặt đất kia, thản nhiên nói: "Khi tim này động trời đất rỗng, một năm bốn mùa khổ lênh đênh; Trong mười hai tháng nhìn trời oán hận, lúc đầu sao lại không vô tình."
“Hạng Xung, kiếp hoa đào, Yên Chi Sát; Nếu muốn tránh né, vậy thì ... Trước khi Quy Nhat đung sinh long yeu thương!"
Hạng Xung càng trở nên ngẩn người, mặc dù không hiểu lắm nhưng vẫn cảm thấy rất lợi hại.
Gãi gãi đầu nói: "Lớp trưởng Tả, lời ngươi nói mơ mơ hồ hồ, có thể nói rõ ràng hơn một chút được không?"
Tả Tiểu Đa thở dài, nói: "Ngươi chỉ cần nhớ, trước khi Quy Nhất đừng đ*ng t*nh là được. Ừm, chính là trước Quy Huyền. Với tu vi của ngươi ... Tin là cũng không cần quá nhiều thời gian để tới Quy Huyền đâu. Haizzz ... Nhưng mà với tính cách của ngươi ... "
Tả Tiểu Đa than thở từ tận đáy lòng, bởi vì hắn biết, người trong thế gian có lẽ chỉ có chuyện này là khó lòng kiềm chế được nhất.
Tình cảm nam nữ xuất phát từ tim, không thể chắc chắn khi nào trong lòng đột nhiên rung động, giống như lửa cháy lan trên đồng cỏ, một khi cháy rồi sẽ không thể cứu vãn được.
Cho dù bản thân đã mở miệng nhắc nhở nhưng chuyện đã ập lên đầu ... Hạng Xung có thể làm được hay không thì Tả Tiểu Đa không nắm chắc chút nào.
Bên khác, Hạng Băng mặc đồ trắng, đôi mi xinh đẹp nhíu lại đang âm thầm học thuộc những lời Tả Tiểu Đa nói.
Khác với Hạng Xung.
Hạng Băng tin tưởng vào những lời phán quyết của Tả Tiểu Đa một cách vô cùng hết lòng.
Nàng tin chắc Tả Tiểu Đa đã nhìn thấy gì đó cho nên mấy câu liên quan đến anh trai của mình kia nàng đều nhớ rõ không bỏ sót chữ nào.
Sau khi trở về nhất định phải để cho cha tìm người phân tích kỹ từng câu từng chữ, xem thử rốt cuộc là có ý gì.
Dù sao cũng cảm thấy không phải là chuyện gì tốt.
Không thể tìm vợ hay là tình cảm xảy ra vấn đề?
Tả Tiểu Đa cau mày: "Hửm?"
“Khụ khụ ... "
Lớp trưởng lớp hai Quế Hiểu Thành do dự một lúc, lập tức đưa đến 50 viên Tinh Hồn Ngọc thượng phẩm, nói: "Làm phiền lớp trưởng Tả rồi."
"Ngươi muốn xem gì?" Lần này đến cả giả vờ từ chối Tả Tiểu Đa cũng không làm, trực tiếp nhận lấy.
💬 Bình luận chương