Nguyệt Minh Vương tuyệt đối không tính là cao thủ ở Tiên giới, nhưng ở trong Hợi Tiên Thành này mà có thể lấy Nguyệt Minh Vương làm gác cửa, đủ thấy được nội tình thâm hậu, tiền bạc đầy tràn của Hiệp hội Dược sư.
Ngành sản xuất nào đạt đến lũng đoạn thì có nghĩa là tài nguyên cuồn cuộn, huống chi đan dược vẫn là thứ cần thiết mà tu giả không thể tránh khỏi!
Hiệp hội Dược sư có tư cách ngông nghênh, ngay cả mấy canh cửa cũng rất là ngông cuồng.
Chu Hằng mỉm cười, nói: – Ta là Chu Hằng, đến đây chứng thực danh hiệu Dược sư!
– Có đề cử Dược sư chứ? Thấy Chu Hằng đến chứng thực danh hiệu Dược sư, hai người gác cửa này lập tức trở nên khách khí, dù chỉ là Dược sư nhất tinh thì bọn họ cũng không đắc tội nổi.
Chu Hằng lắc đầu, chứng thực Dược sư này còn cần có người đề cử?
– Vậy ngươi là học trò của vị Dược sư nào? Hai người gác cửa lại hỏi.
– Tự học thành tài! Chu Hằng mặt dày nói.
“Xì!” Trong đan điền, Hỏa Thần Lô liền phun một cái, thầm mắng một tiếng không biết xấu hổ.
Vẻ khách sáo của hai người gác cửa này lập tức không cánh mà bay, tên này chỉ là đồ nhà quê, tám phần là giống phần lớn những thanh niên nhiệt huyết, nghĩ rằng học luyện đan vài ngày là có thể trở thành Dược sư!
Người tuổi trẻ bây giờ mà, theo đuổi quá xa vời!
– Đi theo ta! Một thủ vệ nói, dù là tên quê mùa, nhưng Hiệp hội Dược sư có quy định của Hiệp hội Dược sư, bất cứ ai cũng có thể tới chứng thực danh hiệu Dược sư – chỉ cần nộp tiền, có qua hay không lại là chuyện khác.
Thủ vệ dẫn ba người Chu Hằng đi vào một gian phòng, bên trong có một lão già mặt mũi gian xảo đang ngồi ngủ gật. Thủ vệ gõ bàn, nói: – Lão Ngụy, có người muốn chứng thực Dược sư, làm thủ tục đi!
Lão già giật mình tỉnh lại, xoa xoa mũi, nhìn về phía ba người Chu Hằng, hỏi: – Ba người các ngươi đều muốn chứng thực Dược sư?
– Chỉ một mình ta! Chu Hằng chỉ vào bản thân nói.
– Trước đó có danh hiệu Dược sư chưa? Lão già hỏi.
– Chưa!
– Vậy phí thủ tục, phí tài liệu, tổng cộng 1000 tiên thạch hạ phẩm! Lão già nhanh nhẹn nói, đưa tay ra.
– Hả, ngươi không hỏi ta muốn chứng thực Dược sư mấy tinh? Chu Hằng có phần kỳ quái.
– Nói nhảm, trước đó ngươi không có danh hiệu Dược sư, chẳng lẽ còn muốn trực tiếp chứng thực Dược sư nhị tinh? Lão già càng thêm kỳ quái nhìn Chu Hằng.
– Ha ha! Thủ vệ kia đã cười to, tự nhiên là chê cười Chu Hằng tự cảm thấy mình quá cao, muốn một bước lên trời.
Nguyệt Ảnh Thánh Nữ cùng Dương Lan Hinh thì mặt nhỏ đỏ rực, phu quân này gây ra trò cười rồi!
Chu Hằng lại không hề để ý, nói: – Hiệp hội Dược sư có quy định, không thể trực tiếp chứng thực Dược sư thập tinh?
Phụt!
Lão già cùng thủ vệ đồng loạt phun nước miếng, người trẻ tuổi này đúng là dám nói, Dược sư thập tinh! Khắp Tiên giới có bao nhiêu Thánh Dược sư? Ngươi nha còn chưa mọc đủ lông, lại còn vọng tưởng muốn thành Thánh Dược sư, không sợ bị người ta cười rụng răng.
– Quả thật không có quy định như thế! Nhưng mà người bình thường đều bắt đầu từ Dược sư nhất tinh, từng bước tiến lên, làm người phải đứng cho vững vàng! Lão già lời nói sâu xa khuyên bảo Chu Hằng.
Người ta có ý tốt, Chu Hằng cũng không để vào lòng, chỉ mỉm cười, nói: – Nếu không có quy định không thể trực tiếp chứng thực Dược sư thập tinh, vậy ta chứng thực Dược sư thập tinh cũng không vi phạm quy định, đúng chứ?
– Đúng thì đúng… Lão già vốn còn định khuyên Chu Hằng nữa, nhưng nhìn thấy hắn mỉm cười kiên quyết, liền biết khuyên cũng uổng công, loại thanh niên này đang lúc nhiệt huyết nhất, không đụng vào tường là sẽ không quay đầu.
Thôi đi, để cho hắn đụng đâu, mới bằng lòng làm người, làm việc thực tế!
– Người trẻ tuổi, chỗ chúng ta chỉ là một cái phân hội Dã Mã Thành, còn chưa có tư cách chứng thực Dược sư thập tinh, cao nhất cũng chỉ có tam tinh! Lão già cười nói.
– Tam tinh thì tam tinh vậy, coi như cũng được! Chu Hằng bâng quơ nói.
Ngẫm lại cũng đúng, muốn trở thành Dược sư thập tinh thì đương nhiên phải luyện chế đan dược thập phẩm. Mà càng là đan dược bậc cao thì càng cần tài liệu cao cấp, chỉ là Tây Hợi Thành này thì làm sao lấy ra được?
Sao mà người này nói chuyện lớn lối vậy chứ!
Như là Dược sư tam tinh chỉ là đá nhỏ trên đường, chỉ cần cúi xuống là nhặt được.
Lão già cùng thủ vệ đều thầm bực mình, nhưng người ta chỉ là cuồng ngạo một chút, cũng không cần phải đi chấp nhặt với người trẻ tuổi quá nhiệt huyết như thế. Chỉ cần để hắn thử một lần là sẽ đụng vào hiện thực đến vỡ đầu chảy máu.
– Ngươi muốn chứng thực Dược sư tam tinh thì Dược sư tam tinh, nhưng phí tài liệu cùng phí thủ tục phải đắt hơn nhiều, phải trả 5 vạn tiên thạch hạ phẩm! Lão già mặt không biểu tình nói, quả thật lười khuyên bảo tiểu tử ngốc không biết trời cao đất rộng này.
Quá ác!
Dù cho tài liệu luyện chế đan dược tam phẩm khá đắt, nhưng cũng không đắt đến cỡ náy
Khó trách Hiệp hội Dược sư tiền của tràn đầy, chỉ là chứng thực Dược sư mỗi năm cũng có thể tích lũy được bao nhiêu là tiên thạch!
Bán 20 viên Thanh Hoa Đan dù để cho Chu Hằng kiếm được 6 vạn tiên thạch hạ phẩm, nhưng mua tài liệu cũng tốn gần 3 vạn, cộng thêm trước đó còn lưu lại một chút tiên thạch, nhưng tổng cộng lại cũng chỉ còn không tới 4 vạn.
Chu Hằng đành phải mượn Dương Lan Hinh một chút.
Mặc dù Dương Lan Hinh biết Chu Hằng biết luyện Thanh Hoa Đan, nhưng dù sao cũng là nghe Chu Hằng nói, căn bản chưa thấy tận mắt. Còn danh hiệu Dược sư lại rất hiếm thấy quý giá, Chu Hằng lại muốn trực tiếp chứng thực Dược sư tam tinh, làm cho nàng rất không có lòng tin!
Tuy rằng 1 vạn tiên thạch không tính là nhiều, nhưng cũng là một nửa tiền lãi ròng trong một tháng của Dương gia, không phải là gió thổi tới!
Thôi, coi như cho Chu Hằng mua một bài học!
Dương Lan Hinh đau lòng bỏ ra 1 vạn tiên thạch hạ phẩm góp đủ số cho Chu Hằng.
Nếu làm xong thủ tục, Chu Hằng cũng được dẫn vào trong phòng luyện đan, nơi này chỉ có thể cho một mình hắn vào, toàn bộ quá trình sẽ có người Hiệp hội Dược sư lính đói bụng, cũng không thể cứ uy h**p cái bếp lò đê tiện này mãi, đôi khi cũng nên hứa chỗ tốt với nó.
Hỏa Thần Lô thích nhất là linh hỏa, ngang với nam hảo sắc yêu thích mỹ nữ vậy.
– Tiểu tử, cái này là ngươi nói, không được lừa bổn tọa! Quả nhiên Hỏa Thần Lô lập tức mặt mày hớn hở, bộ dáng gấp gáp.
– Luyện đan!
Hỏa Thần Lô được Chu Hằng cam đoan, lập tức bắt đầu ra sức luyện ra đan.
Nó đê tiện thì đê tiện, nhưng trên mặt luyện đan thì lợi hại hơn bất kỳ Thánh Dược sư nào, chỉ mới vài phút, nó liên truyền cho Chu Hằng dao động thần thức là đã luyện đan thành công.
Chu Hằng mở lò luyện đan ra xem, có đến 23 viên!
Ấn theo phân lượng, phần tài liệu này chỉ đủ luyện chế ra 20 viên, làm sao lại có 23 viên? Hắn thoáng nghĩ liền hiểu, 20 viên thành đan ước chừng là đối với Thánh Dược sư hay Thiên Dược sư, nhưng Hỏa Thần Lô là tồn tại thế nào?
Miểu sát Thánh Dược sư!
Nếu đã vậy, luyện ra 23 viên thì có gì mà kỳ quái.
Chu Hằng cất Hồi Xuân Đan vào bình đan đã sớm chuẩn bị trước, sau đó lấy ra phần tài liệu thứ hai, bắt đầu luyện chế Băng Sương Đan. Lần này cũng có phân lượng 20 viên, nhưng Hỏa Thần Lô lại luyện ra 24 viên.
Cuối cùng là Bổ Nguyệt Đan, chỉ có phân lượng 10 viên, nhưng Hỏa Thần Lô vẫn tăng sản lượng, thu được 11 viên thành đan.
Xong chuyện!
Chu Hằng cầm ba bình đan, gõ cửa phòng.
Cái gì, xong rồi?
Dược đồ phụ trách giám sát sửng sốt, hắn xuyên qua pháp trận nhìn Chu Hằng, hắn có thể trực tiếp thấy được tình huống ở bên trong phòng, nhưng ngược lại thì không được.
Lúc này mới qua có nửa giờ, vậy là xong rồi?
Tự nhiên dược đồ kia không tin Chu Hằng đã làm xong, trong nửa giờ có thể luyện toàn bộ ba lò đan dược đều phế bỏ… Cái này cũng phải có chút bản lĩnh chứ, làm sao là người ngoài nghề được?
Nhưng Chu Hằng đã đi ra, dựa theo quy định phải tiến hành nghiệm đan.
💬 Bình luận chương