Hóa ra không phải vì ta là thứ nữ.
Mà vì bọn họ sợ ta bị nhận ra.
Nói xong, Thôi ma ma bỗng lấy từ trong tay áo ra một túi gấm nhỏ.
“Đây là thứ đêm qua lão nô trở về, tìm được trong hộp đựng di vật năm xưa.”
Bà mở túi gấm ra, bên trong là một tờ giấy đã cuộn đến giòn cứng.
Trên giấy vẽ một chiếc khóa ngọc kỳ lân nguyên vẹn, bên cạnh còn có một hàng chữ của nữ t.ử.
“Nếu Chiêu Ninh thất lạc, hãy dựa vào dấu hoa hải đường, vết bỏng ở lòng bàn chân và nửa miếng khóa ngọc để nhận thân.”
Phía dưới ký tên Tô Thanh Y.
Ta nhìn mấy chữ ấy, hai tay run lên.
Bởi ta chưa từng biết trên đời này từng có một người, ngay từ khi ta chào đời đã để lại cho ta một vật như vậy.
Nhưng điều khiến ta lạnh người hơn lại là một ý nghĩ khác.
Nếu tất cả đều là thật.
Vậy những năm qua, Thẩm gia đã dùng thân phận của ta đổi lấy bao nhiêu thứ?
Lúc này Hoàng đế mới chậm rãi lên tiếng.
“Thẩm Sùng Lễ vốn chỉ là một thư lại lục phẩm, chính sau chuyến hộ tống ấy mới thăng tiến như diều gặp gió, một đường ngồi đến chức Lễ bộ Thị lang hôm nay.”
“Những năm qua Thẩm Minh Thù có được thể diện như vậy trong kinh thành, cũng không phải chỉ dựa vào một khuôn mặt.”
Người nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh.
“Thẩm Tri Vi, hiện giờ trẫm có thể nói cho ngươi biết.”
“Trẫm không phải đến hôm qua mới bắt đầu điều tra Thẩm gia.”
“Trẫm đã để mắt đến bọn họ từ rất lâu.”
Nếu là trước ngày hôm qua, nghe Hoàng đế nói đã điều tra Thẩm gia, hay để điều tra vụ án Tĩnh Bắc vương phủ năm xưa?”
Trong mắt Hoàng đế như lướt qua một ý cười rất nhạt.
“Đều không phải.”
“Trẫm để ngươi sống bởi vốn dĩ ngươi không nên chết.”
Câu này quá nhẹ, nhẹ đến mức nhất thời ta không phân biệt được bên trong có mấy phần thật, mấy phần giả.
Thôi ma ma nghe bên cạnh, vành mắt lại đỏ lên. Dường như sợ ta không tin, bà vội nói tiếp:
“Quận chúa, nửa miếng khóa ngọc trên người người nếu có thể khớp với nửa miếng còn lại trong vương phủ, thân phận sẽ tuyệt đối không thể sai.”
“Chỉ là vương phủ đã bị niêm phong mười sáu năm, rất nhiều thứ vẫn còn nằm trong phủ cũ.”
Phủ cũ.
Trong lòng ta khẽ động.
“Tĩnh Bắc vương phủ vẫn còn sao?”
“Còn.” Hoàng đế đáp. “Đang bị niêm phong.”
“Nếu ngươi dám đi, ngày mai trẫm sẽ bảo Tông Chính tự mở cửa.”
Ta ngẩng đầu.
“Ta dám.”
Người dường như không bất ngờ, chỉ gật đầu.
“Vậy chờ thêm một ngày.”
“Hôm nay Thẩm gia vẫn sẽ không nhận.”
“Nhưng bọn họ càng không nhận, càng chứng tỏ trong lòng có quỷ.”
Ta im lặng một lát, bỗng nghĩ đến một chuyện khác.
“Thẩm Minh Thù đâu?”
Hoàng đế thản nhiên nói:
“Bị nhốt trong thiên điện, khóc cả một buổi chiều.”
Ta gần như có thể tưởng tượng ra bộ dạng ấy của nàng ta.
💬 Bình luận chương