Giao thừa dương lịch, mười một giờ sáng.
Nghe thấy tiếng chuông cửa dưới lầu, Trương Vũ Văn bật dậy như một cái lò xo, nhy chóng mặc vội bộ đồ ngủ, kéo rèm cửa sổ, ném gối ôm từ tầng hai xuống, vừa hay rơi trúng vào bồn rửa sau máy giặt, sau đó lộn một vòng, nhảy từ ban công xuống bệ cửa sổ phòng Trần Hoành ở tầng một, lấy đà nhảy xuống, xoay người tiếp đất, đi đến vườn, vặn vòi nước, xả nước vào gối ôm.
Quả nhiên, Hoắc Tư Thần đến rồi, Nghiêm Tuấn mở cửa cho y, Tiểu Kỳ mặc bộ đồ mới – một bộ liền quần rất đáng yêu, đang lon ton đi lại trong phòng khách.
“Chào bé con.” Hoắc Tư Thần vẫy tay với Tiểu Kỳ.
Trương Vũ Văn ngâm gối ôm trong nước, liếc mắt nhìn vào phòng khách, thấy Trần Hoành cũng đã dậy, đang nói chuyện với Hoắc Tư Thần, sau một đêm, Hoắc Tư Thần rõ ràng đã tỉnh táo hơn rất nhiều, trạng thái đã hoàn toàn hồi phục.
“Anh đến rồi à.”
Nghiêm Tuấn giật mình: “Anh ra vườn từ hồi nào vậy?”
Trương Vũ Văn còn chưa kịp đi dép, chân trần bước vào, nói: “Ồ, vừa nãy thôi, dép của mình đâu rồi? Ơ? Vừa nãy còn để đây mà, ai lấy mất rồi? Tư Thần, anh uống cà phê không?”
Trương Vũ Văn quá quen thuộc với cấu trúc của căn nhà này, đi như bay mà không ai phát hiện ra điều gì bất thường.
Hoắc Tư Thần: “Anh đến sớm quá.”
“Không.” Trương Vũ Văn đã hẹn với y mười giờ, nói: “Uống cà phê không? Hôm nay trông anh tỉnh táo hơn rồi đấy.”
“Ngủ mười tiếng đồng hồ mà.” Hoắc Tư Thần xoay xoay cổ, nói: “Sảng khoái tinh thần.”
Bạn cùng phòng cũng lần lượt xuất hiện, Trần Hoành dậy sớm tập thể dục, người đầy mồ hôi, tắm rửa xong, mặc bộ đồ thể thao có mũ trùm đầu; không lâu sau, Thường Cẩm Tinh đã thay quần áo xong, đi xuống chào hỏi mọi người.
Tiếp theo, Trịnh Duy Trạch vừa ngáp vừa đi từ phòng Thường Cẩm Tinh trên tầng hai xuống.
“Ê…” Mọi người đồng thanh.
Thường Cẩm Tinh nói: “Tối qua chúng tôi nói chuyện một lúc rồi ngủ quên mất, mọi người đừng nghĩ lung tung.”
Trịnh Duy Trạch tỏ vẻ không vui, nhìn chằm chằm Thường Cẩm Tinh, ban đầu Trương Vũ Văn cũng hơi sốc, nhưng nhìn dáng vẻ này, chắc là hai người họ chưa xảy ra chuyện gì, thế là mọi người không ai nhắc lại chuyện này nữa.
Cả đám con trai bắt đầu xô đẩy nhau ra khỏi cửa, mỗi người một góc, xỏ giày thể thao, tìm đồ đạc, đeo ba lô, khung cảnh hỗn loạn này khiến Trương Vũ Văn nhớ đến những người bạn cùng phòng thời đại học của mình, bây giờ còn có thêm một chiếc xe đẩy em bé, Tiểu Kỳ đang ngồi trên đó.
Mặc dù trang phục không đồng bộ, nhưng mỗi người đều quấn chiếc khăn choàng cổ mà Trịnh Duy Trạch tặng, chiếc khăn này có tác dụng rất quan trọng – em mời mọi người ăn trưa.”
“Ô…” Trương Vũ Văn nghi ngờ kéo dài giọng.
“Cậu kiếm được kha khá rồi nhỉ.” Giọng điệu của Nghiêm Tuấn có hơi châm chọc.
Thường Cẩm Tinh cười cười đi mua cơm hộp làm bữa trưa trên tàu, mọi người lần lượt lên tàu, Tiểu Kỳ lần đầu tiên được đi tàu, có vẻ rất hào hứng, sờ mó lung tung, ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài.
Tàu hỏa chạy ra khỏi ga Giang Loan, ngày cuối cùng của năm, trên tàu không đông người lắm, không khí rất thoải mái, khung cảnh tuyết phủ trắng xóa hai bên đường ray, bao phủ những ngôi nhà ở Giang Bắc, tạo nên một khung cảnh mùa đông yên bình.
Hoắc Tư Thần và Trương Vũ Văn ngồi cùng nhau, Trương Vũ Văn cởi khăn choàng cổ, liếc nhìn sang bên cạnh – Trịnh Duy Trạch và Trần Hoành đang ngồi cùng nhau, lúc này Trịnh Duy Trạch đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Thường Cẩm Tinh thì cầm máy ảnh chụp Tiểu Kỳ, ngồi bên cạnh Nghiêm Tuấn, thỉnh thoảng lại trêu chọc cô bé.
Ơ… Trương Vũ Văn bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, lẽ ra Trịnh Duy Trạch phải dính lấy Thường Cẩm Tinh mới đúng, nhưng hôm nay lại hoàn toàn không.
Hoắc Tư Thần đưa một ngón tay ra, chống lên cằm Trương Vũ Văn, xoay mặt anh lại đối diện với mình.
Trương Vũ Văn: “…”
Hoắc Tư Thần nhướng mày, ra hiệu cho anh đừng nhìn đông ngó tây nữa.
“Tối qua ngủ ngon không?” Hoắc Tư Thần hỏi.
Trương Vũ Văn đột nhiên bị hỏi trúng tim đen, thầm nghĩ chẳng lẽ y nhìn ra rồi?
“Ừm… cũng tạm.” Trương Vũ Văn lập tức đoán được, nguyên nhân khiến Hoắc Tư Thần hỏi như vậy, phần lớn là do nụ hôn lúc chia tay tối qua.
“Tối qua anh lại mơ thấy em.” Hoắc Tư Thần nở nụ cười gian xảo.
Trương Vũ Văn thuận miệng hỏi tiếp: “Ồ? Mơ thấy em đang làm gì?” Nhưng vừa nói ra đã thấy không ổn, với biểu cảm của Hoắc Tư Thần lúc này, thì còn có thể là kiểu kỹ lưỡng. Hoắc Tư Thần nhìn cơ thể của hai người trong gương, trông họ rất đẹp đôi.
Quan trọng nhất là, sau khi tắm xong, cả hai đều cứng rồi, ý nghĩ trong lòng đều thể hiện rõ mồn một dưới ánh mắt của đối phương, một bộ phận nào đó trên cơ thể như đang truyền tải thông điệp “Tôi muốn l*m t*nh với anh”, giống như động vật đang đ*ng d*c vậy.
Đàn ông trong chuyện t*nh d*c luôn rất thành thật, mà dù không thành thật cũng vô dụng, bởi vì c** nh* sẽ luôn phản bội tâm tư thực sự trong lòng họ, Trương Vũ Văn hoàn toàn không ngại Hoắc Tư Thần nhìn mình, anh cũng rất thích nhìn Hoắc Tư Thần, ban đầu khi anh nhìn y, Hoắc Tư Thần có chút bối rối, Trương Vũ Văn liền coi đó như một trò đùa, nhưng bây giờ Hoắc Tư Thần cũng đã hoàn toàn quen rồi.
“Cậu bé của anh, rất hoành tráng đấy.” Trương Vũ Văn lại trêu chọc.
“Hôm nay trước mặt em, nó chưa bao giờ cúi đầu cả.” Hoắc Tư Thần đáp.
Bên ngoài vang lên tiếng động, hai người vội vàng mặc áo choàng tắm vào, đi ngang qua máy bán hàng tự động bên ngoài khu suối nước nóng, Trương Vũ Văn dừng lại mua đồ uống, đồng thời trong lòng anh nảy ra một ý nghĩ: Tối nay, có nên l*m t*nh với Hoắc Tư Thần không nhỉ? Đối phương gần như đã thể hiện rõ ràng ý muốn cầu hoan rồi.
Nhưng nếu l*m t*nh thì ai là người nằm trên? Nhìn kiểu gì thì Hoắc Tư Thần cũng muốn làm công rồi… Bản thân anh thụ một lần cũng không sao, nhưng nếu ngay từ đầu đã xác định tư thế, e rằng sau này sẽ mãi mãi chỉ có thể làm thụ, chỉ thỉnh thoảng mới được phản công… Trương Vũ Văn vẫn chưa chuẩn bị tâm lý cho việc này…
Hay nói cách khác, anh thích Hoắc Tư Thần, nhưng chưa thích đến mức sẵn sàng làm thụ cho anh ấy mãi mãi.
Việc hai người đàn ông yêu nhau thật sự rất thú vị, có cảm giác bình đẳng, ngang hàng, nhưng rắc rối cũng bắt nguồn từ đây, trong chuyện t*nh d*c sẽ rất khó phối hợp.
Trương Vũ Văn vừa uống nước đá vừa trở về phòng, cúi đầu nhìn điện thoại, đợi đến tối sẽ cùng bạn cùng phòng đi ăn.
Hoắc Tư Thần lại chủ động ngồi xuống bên cạnh, Trương Vũ Văn bèn đặt điện thoại xuống, nhìn y.
Anh đoán chắc Hoắc Tư Thần cũng đang nghĩ đến vấn đề này.
“Mấy giờ ăn cơm?”
“Bảy giờ.”
“Bây giờ mấy giờ rồi?”
“Bốn rưỡi, còn sớm mà…”
Hoắc Tư Thần đưa tay ra, ôm lấy eo Trương Vũ Văn, Trương Vũ Văn suy nghĩ một lúc, lần này anh cũng chủ động hơn, dường như lúc ngâm mình trong bể suối nước nóng, họ đã hoàn thành màn giao lưu thành thật nhất với nhau.
Thế là anh ngồi lên hông Hoắc Tư Thần, lớp áo choàng tắm nửa che nửa hở mang đến cảm giác lén lút đầy kh*** c*m.
“Anh chưa từng yêu đương với con trai bao giờ.” Hoắc Tư Thần nói nhỏ: “Tất cả đều là bản năng thôi.”
Hoắc Tư Thần vùi mặt vào ngực Trương Vũ Văn, hơi thở trở nên gấp gáp, trong mắt dường như đã mất đi lý trí, chỉ còn lại khao khát mãnh liệt đối với cơ thể anh.
Trương Vũ Văn nhìn y với ánh mắt đầy ẩn ý: “Nhưng mà em thấy… ừm, chúng ta còn một chuyện chưa bàn bạc rõ ràng.”
Hoắc Tư Thần: “Em nói tư thế à?”
Trương Vũ Văn: “Anh muốn làm công à?”
Hoắc Tư Thần có chút căng thẳng: “Có được không? Đây là lần đầu tiên của anh, nhưng anh sẽ học hỏi thật chăm chỉ.”
Trương Vũ Văn suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Anh mang đồ theo chưa?”
“Dùng gì cơ?” Hoắc Tư Thần ngơ ngác hỏi.
Trương Vũ Văn: “…”
Trương Vũ Văn buông y ra, xoay người ngồi xuống, chỉ muốn bật cười.
“Anh cái gì cũng không mang theo.” Trương Vũ Văn nói: “Vậy mà cũng muốn làm công?”
Hoắc Tư Thần: “Anh thật sự không biết, cần dùng gì? Bây giờ anh đi mua.”
Trương Vũ Văn: “Gel bôi trơn.”
Hoắc Tư Thần nói: “Ồ, anh… không có, cần dùng gel bôi trơn à?”
Trương Vũ Văn đưa tay lên che trán, nghiêm túc nói: “Nhìn là biết anh chưa có kinh nghiệm gì rồi.”
Hoắc Tư Thần quấn chặt áo choàng tắm, hỏi: “Ở đâu bán? Bây giờ anh đi mua ngay.”
Trương Vũ Văn xua tay, ra hiệu cho y lại gần, Hoắc Tư Thần nhìn anh với vẻ dò hỏi, Trương Vũ Văn bảo y ngồi xuống trước mặt mình, không nói gì thêm.
Cậu đưa tay ra, cởi áo choàng tắm của Hoắc Tư Thần, nắm lấy cậu bé của y, nhẹ nhàng v**t v* lên xuống, cơ thể Hoắc Tư Thần lập tức có phản ứng, cứng đờ và căng thẳng.
“Con trai l*m t*nh khác với con gái.” Trương Vũ Văn nói: “Cần phải dùng gel bôi trơn, nếu không sẽ rất đau, đặc biệt là của anh lại to như vậy…”
Hoắc Tư Thần mấp máy môi, như muốn nói “Anh không biết”, nhưng Trương Vũ Văn không cho y cơ hội lên tiếng, anh hôn lên môi y, Hoắc Tư Thần dần dần thả lỏng, cảm nhận hương vị của anh
Mặc dù Trương Vũ Văn không phải là cao thủ tình trường, nhưng trong tình huống này anh cũng rất thành thạo, anh vừa hôn lên ngực Hoắc Tư Thần, vừa m*t mát “hai hạt đậu nhỏ”, vừa dùng tay v**t v* cậu bé cho y.
Bên tai chỉ còn lại tiếng th* d*c của Hoắc Tư Thần, y vô thức cử động, đổi tư thế chân, để Trương Vũ Văn nằm gọn trong lòng mình, ánh mắt bối rối, sau đó theo bản năng cúi đầu nhìn anh.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Trương Vũ Văn đột nhiên cảm thấy rất tò mò.
Hoắc Tư Thần giống hệt một tên trai tân! Trương Vũ Văn thầm nghĩ, anh chàng này cho dù là với con trai hay con gái, thì số lần lăn giường chắc cũng không quá mười lần… Y đã hai mươi tám, hai mươi chín tuổi rồi, sao có thể như vậy được nhỉ?
“Thoải mái không?” Trương Vũ Văn không quên hỏi.
Hơi thở của Hoắc Tư Thần run rẩy, nhưng ngay sau đó, anh xoay người, đè Trương Vũ Văn xuống sàn, nằm đè lên người anh.
“Này…” Trương Vũ Văn cúi đầu nhìn Hoắc Tư Thần, áo choàng tắm bị y cởi ra, sau đó Hoắc Tư Thần hôn lên môi anh, cậu bé cọ xát qua lại trên chân anh.
Đây là hành động gì của một tên trai tân thế này? Trương Vũ Văn cảm thấy rất buồn cười, nhưng cơ thể tr*n tr** của hai người đàn ông cọ xát vào nhau, làn da khô nóng tiếp xúc, khiến anh cũng cảm thấy rất thoải mái.
“Anh thích em.” Giọng nói của Hoắc Tư Thần trầm thấp và gấp gáp, như thể đang vội vàng bày tỏ tình cảm của mình: “Không, anh yêu em, Vũ Văn, anh yêu em.”
Trương Vũ Văn bỗng nhiên cảm động trước chi tiết nhỏ nhặt này, anh muốn đáp lại Hoắc Tư Thần, nói “Em cũng thích anh”, nhưng Hoắc Tư Thần đã hôn lên môi anh, không cho anh nói, sau đó, hơi thở của cả hai đều trở nên gấp gáp, Hoắc Tư Thần đè lên người anh, cọ xát qua lại.
Trương Vũ Văn phối hợp với y, chủ động dang hai chân ra, vòng tay qua eo y, tạo thành tư thế rất thụ, nhưng Hoắc Tư Thần không thể nào tiến vào, trong trường hợp không có gel bôi trơn thì càng không thể, chỉ đành cọ xát trên bụng dưới của Trương Vũ Văn.
Hai người quấn lấy nhau một lúc, màn mây mưa mãnh liệt này, vừa là sự quấn quýt của cơ thể, vừa là sự dây dưa của môi lưỡi, Trương Vũ Văn chưa từng thử kiểu l*m t*nh chỉ cọ xát thế này bao giờ, trước đây ai mà nói với anh “Chúng ta l*m t*nh kiểu này đi” thì chắc chắn sẽ bị anh phạt tiền.
Thế nhưng hành động của Hoắc Tư Thần lại khiến anh cảm thấy rất tuyệt vời, đó là một cảm giác tuyệt vời vừa xa lạ vừa trong sáng, non nớt.
Một dòng dịch ấm bất ngờ phun trào trên bụng dưới của Trương Vũ Văn.
Hoắc Tư Thần dừng động tác, thở hổn hển, khuôn mặt điển trai đỏ bừng đến tận mang tai, né tránh ánh mắt của Trương Vũ Văn.
Trương Vũ Văn: “…”
Trương Vũ Văn nhìn xuống cơ thể mình, rồi lại nhìn Hoắc Tư Thần, Hoắc Tư Thần tỏ vẻ rất ngại ngùng. “Anh… anh vẫn chưa ra.” Hoắc Tư Thần nói: “Để anh lau cho em.”
Trương Vũ Văn thầm nghĩ, lộn xộn hết cả lên rồi.
Anh ra hiệu cho Hoắc Tư Thần dựa vào tường ngồi xuống, bên dưới hai người lót một chiếc áo choàng tắm, để y vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, bắt đầu tự giải quyết.
Cậu gục đầu vào vai Hoắc Tư Thần, hơi ngẩng đầu lên, Hoắc Tư Thần lập tức hiểu ý, một tay nắm lấy cậu bé của Trương Vũ Văn, tay kia v**t v* ngực anh, đồng thời cúi xuống hôn anh.
Điều này hoàn toàn trùng khớp với tưởng tượng của Trương Vũ Văn tối qua, hơn nữa trên tay anh còn dính t*nh d*ch của Hoắc Tư Thần làm chất bôi trơn, anh di chuyển tay qua lại trên cậu bé của mình.
“Anh ra nhiều quá…” Trương Vũ Văn hôn Hoắc Tư Thần, nói nhỏ.
Hoắc Tư Thần đỏ mặt tía tai, cảnh tượng này thật sự quá k*ch th*ch, t*nh d*ch y vừa mới b*n r*, lúc này đang ở trên tay Trương Vũ Văn, hơn nữa còn phát ra tiếng động theo từng động tác của anh, như thể hai người đang giao lưu một cách sâu sắc và toàn diện thông qua hành động này.
“Anh…” Trương Vũ Văn cảm nhận được trạng thái hiền giả của Hoắc Tư Thần chưa được ba phút, vậy mà đã súng lại lên nòng.
“Đừng nói gì cả.” Hoắc Tư Thần nói nhỏ, sau đó hôn lên môi Trương Vũ Văn, Trương Vũ Văn cũng tăng tốc động tác, Hoắc Tư Thần đưa tay ra muốn giúp”Trương Vũ Văn, sau vài cái, Trương Vũ Văn hất tay y ra, tiếp tục tự mình hành động.
Không lâu sau, Trương Vũ Văn lại phóng pháo hoa, so với màn đại phóng sinh tối qua thì hôm nay chỉ thuộc mức bình thường.
“Phù…” Trương Vũ Văn nhanh chóng đứng dậy, đi vào phòng tắm xả nước.
Một lúc sau, Hoắc Tư Thần cũng không mảnh vải che thân đi vào, Trương Vũ Văn nhìn y với ánh mắt đầy ẩn ý, Hoắc Tư Thần tỏ vẻ rất ngại ngùng, trong chuyện này, y quả thực còn non hơn cả học sinh cấp ba.
“Con trai với con trai…” Hoắc Tư Thần đột nhiên hỏi: “Có phải làm như vậy không?”
Vừa dứt lời, y đã áp sát vào lưng Trương Vũ Văn, cậu bé cứng rắn của y chống vào g*** h** ch*n anh, lúc này Trương Vũ Văn vừa mới bôi sữa tắm lên người.
“Đúng vậy, nhưng không được.” Trương Vũ Văn lập tức ngăn cản hành động tò mò của y.
Hoắc Tư Thần: “?”
“Bởi vì sữa tắm mà vào trong sẽ rất đau, không thể dùng làm chất bôi trơn được.” Trương Vũ Văn giải thích.
“Được rồi, anh biết rồi.” Hoắc Tư Thần ngoan ngoãn rút súng về, không còn liều lĩnh chọc vào cửa sau của Trương Vũ Văn nữa, y lại nói: “Kinh nghiệm của em phong phú thật đấy.”
Nếu là bình thường, Trương Vũ Văn nhất định sẽ cho rằng Hoắc Tư Thần đang trêu chọc mình, nhưng dựa vào biểu hiện của anh hôm nay, anh cho rằng rất có thể Hoắc Tư Thần đúng là trai tân thật.
“Vì em đã từng thử dùng sữa tắm với người yêu cũ rồi.” Trương Vũ Văn nói: “Hắn nói rất khó chịu.”
Hoắc Tư Thần vòng tay ôm Trương Vũ Văn từ phía sau, nói nhỏ: “Chắc chắn kỹ thuật của em rất tốt.”
Trương Vũ Văn véo má Hoắc Tư Thần, cười nói: “Anh muốn thử không?”
Hoắc Tư Thần lập tức lộ ra biểu cảm phức tạp, nhưng Trương Vũ Văn không nói gì thêm, chỉ vỗ vai y, sau đó bước ra ngoài lau người, thay quần áo.
Đã hơn sáu giờ tối, bạn cùng phòng đang tụ tập ở khu vực chung, Trần Hoành, Thường Cẩm Tinh và Trịnh Duy Trạch đang chơi bài.
“Mọi người đang làm gì thế?” Trương Vũ Văn liếc nhìn bạn cùng phòng với vẻ hơi chột dạ, nhưng mọi người đều tỏ ra rất bình thường.
“Đợi hai người đấy.” Trần Hoành nói: “Đi ăn cơm được chưa?”
“Bảy giờ mới ăn cơm mà.” Trương Vũ Văn lại hỏi: “Tiểu Kỳ đâu rồi?”
Nghiêm Tuấn đang đưa Tiểu Kỳ đi dạo chơi trong vườn ngoài Hạc Đường, để con bé tập đi, Trương Vũ Văn bèn đi tìm hai bố con, một lúc sau, Hoắc Tư Thần cũng rời khỏi phòng, đi đến khu vực chung.
Trương Vũ Văn liếc nhìn vào phòng khách, mọi người đã chuyển từ chơi bài sang chơi Monopoly[1], vẻ mặt Hoắc Tư Thần rất bình thường, không hề có gì khác lạ.
Trương Vũ Văn nhìn Hoắc Tư Thần, Nghiêm Tuấn cũng nhìn Trương Vũ Văn, ánh mắt hai người chạm nhau, đột nhiên đều bật cười.
“Cậu cười gì thế?” Trương Vũ Văn hỏi.
“Cậu cười gì thế?” Nghiêm Tuấn vừa cười vừa bế Tiểu Kỳ lên, để con bé đi trên ghế, nói.
“Tôi không cười gì cả.” Trương Vũ Văn nói: “Hôm nay trông cậu vui vẻ nhỉ.”
“Hôm nay sinh nhật tôi.” Nghiêm Tuấn cười nói.
Trương Vũ Văn ngẩn người, cậu đã xem chứng minh thư của Nghiêm Tuấn rồi mà, vậy mà lại quên mất!
“Không đúng chứ, sao tôi nhớ là…” Trương Vũ Văn nói: “À! Cậu tính âm lịch.”
“Ừ, đúng rồi.” Nghiêm Tuấn nói: “Đừng nói cho bọn họ biết.”
“Vậy ra cậu là cung Ma Kết.”
💬 Bình luận chương